【#1】#10+ Những Hình Ảnh Xe Pkl Đẹp Độc Lạ Nhất 2021

#10+ Những hình ảnh xe PKL Đẹp Độc Lạ nhất 2021

Đánh giá bài viết

Là dòng xe chủ chốt thuần sport của Yamaha, YZF R6 trở thành một trong những mẫu xe 600cc thành công nhất của nền công nghiệp moto Nhật Bản và luôn có sự thay đổi mạnh mẽ về động cơ. Chính điều này đã tạo nên tiếng vang lớn cho Yamaha trên những giải đua danh tiếng của thế giới.

Động cơ của Yamaha YZF R6 2021 được điều chỉnh lại toàn bộ dựa trên động cơ tiền nhiệm nhằm tối đa hóa khả năng vận hành. Bên cạnh đó, xe sở hữu động cơ 4 xilanh 600cc với hệ thống làm mát bằng dung dịch. Công suất xe đạt 118 mã lực với tốc độ quay lên đến 14500 vòng/ phút và mô men xoắn cực đại đạt 61,7Nm. Đi kèm với đó là hệ thống phun xăng điện tử cùng hộp số sàn 6 cấp đem lại nhiều trải nghiệm thú vị cho người lái.

Không chỉ sở hữu thiết kế bên ngoài độc đáo với những đường nét cá tính, mạnh mẽ, Kawasaki Ninja H2R còn được đánh giá cao về động cơ. Xe sử dụng động cơ Supercharged với 4 xilanh thẳng hàng. Dung tích xe đạt 998cc sản sinh công suất tối đa lên đến 207 mã lực và mô men xoắn cực đại đạt 133,5Nm. Cùng với đó là hộp số sàn 6 cấp đem lại cảm giác “tốc độ” chân thực hơn cho người lái.

Được mệnh danh là “siêu vi cá mập”, BMW S1000RR có sự lột xác ngoạn mục về hình dáng bên ngoài lẫn động cơ, hứa hẹn sẽ mang đến cho khách hàng nhiều trải nghiệm thú vị khi điều khiển.

“Cặp mắt lé” vốn được xem là biểu tượng của BMW S1000RR trong hơn 10 năm qua. Tuy nhiên, trong phiên bản mới, chi tiết này đã không còn và thay thế vào đó là cụm đèn pha hiện đại với gương cầu lồi projector và dãy đèn LED DRL.

Bên cạnh đó, khối động cơ xăng 1000cc và 4 xilanh thẳng hàng DOHC 16 van được coi là “trái tim” của BMW S1000RR 2021. “Cỗ máy” này có khả năng sản sinh công suất lên đến 207 mã lực và mô men xoắn cực đại đạt 113 Nm, đem lại khả năng vận hành mạnh mẽ, phù hợp với những người đam mê tốc độ cao.

Là một trong những mẫu xe PKL đẹp nhất, chất nhất năm 2021, Yamaha R1 khiến các fan hâm mộ đứng ngồi không yên ngay từ thời điểm “mới rục rịch ra mắt”. Không chỉ sở hữu ngoại hình mới và bắt mắt hơn, Yamaha R1 2021 được tích hợp nhiều công nghệ hiện đại, mang lại cảm giác thoải mái cho người dùng với: hệ thống điều khiển cánh bướm bằng chip điện tử của Yamaha, chế độ phân phối điện PWR Mode, hệ thống kiểm soát tăng tốc, kiểm soát đầu nâng của xe,…

Là một trong những dòng xe sportbike cao cấp của Yamaha, Yamaha R15 V3 chinh phục ngay cả những khách hàng khó tính bởi thiết kế hiện mới và được trang bị động cơ hiện đại, mạnh mẽ hơn.

Lấy cảm hứng thiết kế từ hai mẫu xe YZF R1 và YZF R6 thế hệ mới, tổng quan ngoại hình của R15 V3 được đánh giá rất hài hòa và ăn khớp nhau. Đặc biệt, xe được trang bị hệ thống phun xăng điện tử và công nghệ van VVA, giúp tiết kiệm nhiên liệu và phát huy khả năng vận hành bền bỉ, mạnh mẽ, mang lại cảm giác phấn khích cho người lái.

Là chiếc xe nổi trội trong phân khúc Cruise, Ducati Diavel 1260 2021 nhận được sự quan tâm đông đảo của “giới yêu xe” trên toàn thế giới. So với phiên bản tiền nhiệm Diavel 1200, Diavel 1260 được trang bị khối động cơ Testastretta DVT với dung tích lên đến 1262cc van xả/ nạp biến thiên. Khối động cơ này giúp sản sinh công suất lên đến 159 mã lực tại 9500 vòng/ phút và mô men xoắn cực đại đạt 129 Nm tại 7500 vòng/ phút.

Là một trong những dòng xe phân khối lớn được nhiều người biết đến nhất tại Việt Nam, Kawasaki Z1000 gây ấn tượng mạnh bởi vẻ đẹp hiện đại, góc cạnh với những đường nét khỏe khoắn, cá tính. Bình xăng xe được thiết kế với kích thước lớn, đuôi xe vuốt cao kết hợp với thiết kế ống xả hai bên tạo cho xe sự hài hòa nhưng không kém phần tinh tế.

Phiên bản mới nhất hiện nay của Kawasaki Z1000 vẫn sở hữu khối động cơ DOHC 4 thì và 4 xi lanh thẳng hàng nhau. Xe được trang bị động cơ dung tích là 1043 phân khối có khả năng sản sinh công suất cực đại lên đến 142 mã lực tại 10000 vòng/ phút và mô men xoắn cực đại đạt 111Nm tại 7300 vòng/ phút. Ngoài ra, hộp số sàn 6 cấp đem lại cảm giác lái chân thực và thú vị hơn cho người điều khiển.

Mạnh mẽ, tốc độ là cảm nhận của các tín đồ đam mê xe phân khối lớn khi lần đầu tiếp xúc với Kawasaki ZX – 10R. Mẫu xe này được trang bị khối động cơ 998 phân khối với khả năng sản sinh công suất cực đại lên đến 179 mã lực và sử dụng hộp số sàn 6 cấp. Hơn nữa, để tăng thêm trải nghiệm cho người lái, hãng đã thiết kế nút Power trên tay lái, cho phép người dùng dễ dàng điều khiển công suất xe chỉ bằng một nút bấm đơn giản.

Hiện nay, tại thị trường Việt Nam, dòng xe này đang được bán với mức giá hơn 550 triệu đồng.

Yamaha R3 được coi là sự lựa chọn tốt nhất cho các Biker có “túi tiền eo hẹp” với mức giá chỉ khoảng 150 triệu đồng. Tổng thể xe được thiết kế khá gọn gàng, trọng lượng ước tính khoảng hơn 160kg nên xe có khả năng vận hành linh hoạt trên các tuyến phố đông đúc.

Yamaha R3 được trang bị động cơ 321cc DOHC với 4 van và 2 xi lanh thẳng hàng. Khối động cơ này giúp sản sinh công suất cực đại là 30,9 mã lực và mô men xoắn cực đại đạt 29,6Nm. Xe sử dụng hệ thống phun xăng điện tử và hộp số sàn 6 cấp.

Sở hữu nét đẹp pha trộn giữa hiện đại và cổ điển với cụm đèn pha tròn và bình xăng có 2 lỗ thông gió tạo điểm nhấn ấn tượng với khách hàng. Đặc biệt, phần yên xe được vuốt gọn gàng kết hợp với khung sườn mắt cáo mang đậm chất xe Ý.

Tương tự như đàn anh 796, Ducati Monster 795 được trang bị động cơ 803 cc L-twin Desmodromic và hộp số sàn 6 cấp mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho người lái. Xe có công suất cực đại 87 mã lực tại 8250 vòng/ phút và mô men xoắn cực đại đạt 78Nm tại 6250 vòng/ phút. So với nhiều đối thủ cạnh tranh khác, Ducati Monster 795 không chiếm nhiều ưu thế về động cơ nhưng bù lại, xe có trọng lượng thấp nên khi gia tốc sẽ mang lại sự hài lòng cho những người đam mê tốc độ.

Trong năm 2021, một thương hiệu môtô đình đám của Ý là Aprilia đã khiến cộng đồng mê xe PKL chao đảo khi ra mắt phiên bản giới hạn của siêu mô tô RSV4X.

Không chỉ được đánh giá cao về ngoại hình với những đường nét chắc chắn, mạnh mẽ, Aprilia RSV4X được trang bị khối động V4 với dung tích lên đến 1000cc sản sinh công suất cực đại lên đến 225 mã lực. Đi kèm là hộp số 6 cấp với sắp xếp bánh răng theo thứ tự đặc biệt là: N 1 2 3 4 5 6 thay vì 1 N 2 3 4 5 6 như bình thường.

【#2】Đọc Truyện Cá Cược Nhé ! Anh Sẽ Phải Yêu Em !

Chap 6: Lay động

Nó bị nhỏ kia kéo tay lôi đi đến WC thì bị dúi xuống.Cả đám vây quanh nó, đứa nào cũng khoanh tay nhìn khinh bỉ. Con nhỏ cầm đầu ngồi một chân, đưa tay nâng cằm nó lên:

– Thế này mà dmá bám đuôi anh Minh sao? Con nhỏ xấu xí!

Cô ta bóp tay mạnh hơn, cằm nó đau nhói. Sao bọn này lại xuất hiện ở đây chứ? Không được! Phải nghĩ cách gì mới được!

– Chị hai! Chị ra đi. Em lôi nó tới rồi nè. Tưởng thế nào chứ chỉ là loại bám đuôi thôi!

Một nhỏ khác vào phòng vệ sinh kêu ai đó đi ra. Người đó vừa mới bước ra nó sững người. Thì ra đều là kế hoạch của cô ta. Nhưng giờ đâu có hắn làm lá chắn, mình sẽ chết trong tay cô ta mất. Ngọc Anh từ từ tiến lại gần nó, đôi mắt xanh giờ không còn là vẻ thơ ngây nữa mà thay vào đó là sự căm phẫn của một mụ phù thủy. Nhỏ gằn giọng:

– Mày tưởng mày có thể lừa được tao mãi sao, con đ*** kia?

Nó không nói gì. Nó biết chắc bây giờ mà mở mồm là ăn đòn ngay. Làm ơn, làm ơn có ai đó đến cứu tôi đi, làm ơn..!

– Đánh nó!- Ngọc Anh lùi lại, phất tay cho cả lũ tiến lên.

Đứa thì đạp, đứa thì túm tóc, chúng cứ nhằm khuôn mặt mà đánh. Nó nhắm mắt hứng ìchịu, dù gì đây cũng đâu phải lần đầu. Nhưng….nó chưa bao giờ bị đánh vì một thằng con trai mà hơn nữa nó lại chả làm gì cả. Chỉ là một vụ mua bán mà ở đây nó là món hàng. Đôi mắt nó bỗng mở ra. Có tiếng bước chân, liệu nó có được cứu không? Âi đó đang đi đến. Mỗi lúc một gần. Đến khi tất cả đều dừng tay lại thì nó thở phào, chắc nó được cứu rồi.

– Anh…Thiên Minh- Ngọc Anh run sợ trước dáng vẻ cao ngạo và muốn giết người đến nơi của hắn. Chưa bao giờ nhỏ thấy ánh mắt hắn đáng sợ như vậy. ”Nhưng chính anh ấy đã nói nó chỉ là một cái đuôi thôi mà. Sao lại đi vào đây?”

Là hắn, là hắn sao? May quá vậy là nó được cứu rồi. Khuôn mặt nó đang có bàn tay rắn chắc của ai đó chạm vào, không ấm, chỉ là cảm giác lạnh buốt đến sống lưng.

– 500 triệu mà sao chất lượng kém thế- Giọng nói ấy, cái giọng nói khinh bỉ ấy vang lên. Nó chợt nhân thấy, hình như hắn tới tay không phải để cứu nó. Hắn cũng vậy. Cũng như đám người kia chế giễu nó, cũng đánh vào tim nó một đòn rất đâu. Một vết thương tưởng như đã thành sẹo và biến mất. ”Trẻ mồ côi thì sao? Các người có ba mẹ thì mới không thấu hiểu nỗi khổ của những người như chúng tôi”. Một giọt nước mắt lăn trên mi nó nhưng chay vào trong, nó không được yếu đuối.

Đôi mắt nâu hơi dao động. Một lần nữa hắn phải kìm nén trái tim mình, đứng dậy và lại rảo bước.

– Nếu đánh thì vào tận trong nhà nữ mà đánh chứ đùng đánh ở ngay ngoài thế chứ!

Cả đám cười- những nụ cưừoi nham hiểm.Ngọc Anh là người vui nhất. Nhỏ còn tưởng hắn tới cứu nó những không phải, là đến để cho nó thêm rẽ tiền mà thôi.

– Đánh tiếp! Đánh cho biến dạng luôn cũng được!

Giọng nói dịu dàng ấy sao giờ như tiếng sấm ngang trời. Nó không nhớ mình đã bị đánh bao nhiêu nữa chỉ biết có một vòng tay ấm áp bế nó lên. Ấm lắm! Lần đầu tiên nó cảm nhận được sự ấm áp. Người đó là ai? Nó không biết, liệu có khi nào là hắn không?

Đằng sau cánh cửa, một đôi bàn tay nắm lại. Chưa bao giờ hắn biết đến chia sẽ một thứ gì, người con gái đó lại càng không. Đúng là ”cái loại tình yêu”, rẽ tiền và bất chợt. Nhưng hắn lại không thể làm nó hạnh phúc như bao chàng trai đang yêu khác. Trái tim và lí trí, lí trí hắn sẽ thắng. Làn môi lại nhếch lên.

– Bông hoa hồng có gai mà lại có người cầm không bọc giấy à?

Nhỏ Ngọc Anh vẫn ngồi thừ ra. Sao ngày hôm nay ai cũng đáng sợ hết vậy? Mà lại vì nó nữa chứ. Thật không thể tha thứ được.

~*~*~*~*

– Tôi cần tiền! Xin ông đó!

– Không! Biến đi lũ rẽ rách!

– Xin ông mà!

– Đi đi! Cút ra khỏi nhà tôi! Nhanh lên!

– AAAAAAAAAAAAAA- Nó bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên mặt. Lại là cơn ác mộng đod, toàn những người nó chả quen biết nhưng mỗi khi tỉnh dậy thì nó lại khóc. Chả hiểu tại sao nữa.

– Ơ! Đây đâu phải phòng minh?

Nó ngó quanh, không phải là căn nhà chật chội mà là một căn phòng rộng rãi , rộng hơn cả nhà nó. Đêm êm, mang màu trắng trang nhã. Mùi hương nhè nhẹ phảng phất đâu đây. Một mùi hương của loài hoa nó ghét nhất: hoa hồng. Nó chả hiểu nữa.Cứ mỗi khi ra thăm mộ mẹ lại thấy có bó hoa hồng nên dần dần nó thấy chướng mắt vô cùng. Nhưng mà đây là nơi nào vậy? Không phải nó chết rồi chứ? Uầy, chết mà sống sung sướng thế này thì mình tự vẫn sớm cho rồi.Thấy bảo chết đi là hết mà.

– Hay mình bị bán đi nhỉ?

– Anh bái phục em luôn đấy, vết thương như vậy mà còn nghĩ linh tinh được nữa.

Bảo Duy mở cửa phìng bị câu nói của nó làm cho suýt hôn đất. Anh thật không thể hiểu nối người con gái này là như thế nào nữa. Chí biết cô gái ấy có một sự thu hút đặc biệt, hấp dẫn cả anh và hắn.

– Em còn thấy đau không? Đói rồi hả? Ăn bát cháo đi!

Nó nhìn anh, có vẻ hưoi ngỡ ngàng. Vòng tay đó là của anh?Thế mà nó còn hy vọng là của hắn chứ. Ngốc ngếch!

– Ơ mà Nhật Anh đâu ạ?

– Về rồi,đến thamư em một lúc rồi làm vẻ mặt tội lỗi đi về rồi!Mà có chuyện gì thế?

– Anh ta nợ em tiền mà! Định quỵt hay sao vậy?

Anh ngớ cả người. Lúc này là lúc nào rồi mà còn tính toán chuyện tiền nong nữa, đúng là con người phi thường.

– Thôi em ăn băt cháo đi cho hồi sức.

– Dạ- Nó đón nhận bát cháo từ anh, ăn ngon lành. Anh cứ ngồi đó ngắm nó, ngắm mãi mà không thấy chán.

– Anh muốn nói với em một chuyện.

– Dạ?- Nó vẫn chăm chú ăn mãi đến khi anh nói câu tiếp theo nó mới ngừng, ngẩng đầu nhìn anh.

~*~*~*~*~*~

– Cảm ơn anh ạ!- Nó cúi người chào anh, cũng may là anh đưa nó về nếu không mất tiền taxi thfi khổ.

– Vâng.

Nó quay người lại. Bàn chân định bước đi bỗng run run. Nó ựo ánh mắt đó, cái ánh mắt như giết chết đối phương. Anh cũng không cho xe chạy. Đứng nhìn bóng dáng cao ngạo dựa vào cửa nhà nó.Có lẽ người đó đang bực tức lắm

【#3】Thưởng Thức Nem Cá Hồi Na Uy Với Sốt Chấm “độc Quyền”

Nem cá hồi Na Uy tẩm bột chiên xù là món ăn ngon, bổ dưỡng, và là lựa chọn của nhiều thực khách tại nhà hàng H3Q Pizza Miki (H3Q), trụ tại Tầng 6, Tràng Tiền Plaza, Hà Nội.

Món Nem cá hồi Na Uy tẩm bột chiên xù của Nhà hàng H3Q Pizza Miki. (Ảnh: H3Q)

Sở dĩ, lý do món nem cá hồi tẩm bột chiên xù tạo được ấn tượng sâu sắc là bởi món ăn này rất độc đáo, ít khi được phục vụ bởi các nhà hàng khác tại Việt Nam. Hơn nữa, món nem cá hồi của H3Q còn có một công thức chế biến vô cùng đặc biệt.

Khi chấm sốt và cắn miếng nem giòn rụm, bạn sẽ nhận ra ngay rằng miếng nem thật sự rất mềm, đem lại hương vị ngậy béo, thơm ngon đặc trưng của cá hồi tươi Na Uy và hương vị giòn tan thú vị của vỏ nem.

Nhà hàng H3Q Pizza Miki tại Tầng 6 Tràng Tiền Plaza. (Ảnh: H3Q)

Loại nước sốt để chấm nem cá hồi của H3Q cũng là loại nước sốt ĐỘC QUYỀN, được pha chế từ sốt Mayonnaise và một số loại gia vị khác, mang lại hương vị chua ngọt “có một không hai”. Tuy sốt có màu hồng nhạt “là lạ”, nhưng đây hoàn toàn là màu sắc tự nhiên, không hề chứa phẩm màu.

Ẩm thực tôn trọng sức khỏe chính là tiêu chí đầu tiên của các đầu bếp tại H3Q. Vì vậy, toàn bộ nguyên liệu được sử dụng để chế biến món nem cá hồi tẩm bột chiên xù đều là NGUYÊN LIỆU SẠCH, bao gồm các loại rau sạch, bột chiên xù và gia vị được nhập từ hệ thống siêu thị hàng đầu như Vinmart hay Hapromart.

Để chế biến món ăn này, cá hồi được nhập khẩu trực tiếp từ Na Uy qua đường hàng không, giúp đảm bảo thịt cá luôn tươi ngon. Cá hồi nổi tiếng rất giàu chất đạm nhưng ít béo, lại chứa rất nhiều Vitamin A, Vitamin D và axit béo Omega-3 – thành phần rất quan trọng đối với sự phát triển trí não. Thịt cá cũng bao gồm rất nhiều protein và amino axit, giúp món ăn dễ hấp thụ, tốt cho hệ tiêu hóa và tim mạch.

Khuôn viên rộng lớn với hàng chục chỗ ngồi của khu ẩm thực tại Tầng 6 Tràng Tiền Plaza. (Ảnh: H3Q)

Với không gian thoáng rộng, sang trọng với hàng chục chỗ ngồi của khu ẩm thực Food Republic tại Tầng 6 Tràng Tiền Plaza, H3Q không chỉ chào đón các nhóm thực khách nhỏ, mà còn nhiệt tình tiếp đón thực khách đi theo các nhóm tập thể. Ngoài món nem cá hồi, nhà hàng H3Q còn phục vụ rất nhiều món ăn Âu – Á khác như mì Ý, cơm rang cá hồi Na Uy, thịt bò Úc sốt vang, phở bò Úc siêu sạch, Pizza phô mai New Zealand,…

Hifood xin mời các bạn thử một lần thưởng thức món nem cá hồi Na Uy tẩm bột chiên xù với sốt chấm ĐỘC QUYỀN của nhà hàng H3Q Pizza Miki!

Địa chỉ: Tầng 6, Tràng Tiền Plaza, số 24 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

SĐT: 04.3939.3433 / 04.3939.3432

Nguồn: H3Q Pizza Miki, chúng tôi

【#4】Đọc Chương 9: Tiệm Cá Tây Thi

Một tháng trước…

Vào tháng bảy hàng năm, trên đảo Không Tên đều tổ chức một lể hội hóa trang rầm rộ kéo dài từ đầu tháng đến cuối tháng, chào đón tất cả du khách thập phương và những cư dân trên đảo không cần phải làm việc. Cho nên tháng bảy được gọi là tháng ăn chơi.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều vì lễ hội này đến, còn một nguyên nhân khác. Ngay dưới chân họ, một thế giới ngầm của nắm đấm và máu đang diễn ra, thu hút tất cả con bạc ở khắp mọi nơi.

“Đánh mạnh vào…hạ gục hắn đi.”

“Đứng dậy, đứng dậy mau!”

“Chết tiệt..!!!”

Hàng trăm tiếng reo hò phấn khích đang đổ dồn về phía sàn đấu. Dưới sân khấu những con người cao hứng không ngừng la hét inh ỏi, vỗ bàn đập ghế. Bầu không khí đang được thiêu đốt, mọi người đều kích động, vì còn hai phút nữa trận đấu sẽ kết thúc.

Số phận của món tiền cược của họ sẽ ra sao đây?

“Keng..ng..!!!”

“Keng..ng..!!”

Sau hai hồi đánh khẻ của trọng tài, âm thanh vang dội của trọng tài phát ra, thì rất nhiều người đã phải vò đầu tức tối, ói ra máu. Có ai ngờ một tên cao lớn vạm vỡ như vậy cũng không chịu nổi một đấm của đấu sỉ hạng ba câu lạc bộ A Tư Bổn. Tiền của họ đương nhiên rơi vào túi ông chủ A.

Đấu võ cá cược là thú vui tao nhã của đảo Không Tên, do ông chủ A tổ chức, với mức lệ phí tham gia ba mươi triệu, chỉ cần thắng được đấu sĩ ở đây thì có thể lãnh năm tỉ tiền thưởng. Nhưng lấy được nó không phải dể dàng, thực tế chứng minh có nhiều người đến khiêu chiến nhưng đều tay trắng ra về.

“Người tiếp theo!”

Từ dưới khán đài, một bóng trắng nhảy vọt lên sàn đấu.

Trước đôi mắt kinh ngạc ngỡ ngàng của mọi người, bởi vì người khiêu chiến lần này là một tên thiếu niên. Dáng dấp có cao lớn nhưng cũng chỉ là một tên nhóc mặc đồng phục học sinh.

Hoắc Lôi đảo mắt nhìn xuống khán đài nhưng vẫn chưa thấy người cần tìm. Không phải nói sẽ đến trước lúc trận đấu bắt đầu, có khi nào ở phía sòng bạc xảy ra vấn đề.

“Nhóc con! đang nhìn đi đâu?”

Đối thủ của Hoắc Lôi bắt đầu lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn, vừa hạ được một tên cao to, máu nóng trong người vẫn đang sục sôi, khí thế bừng bừng, nên gã tự tin chỉ một cú đấm đã có thể đánh gục được Hoắc Lôi.

Để kéo dài thời gian, Hoắc Lôi cúi người lôi dây giày ra buộc lại.

“Còn ai muốn đặt cược?”

“Còn ai không?”

Khi trên sàn đấu đã đủ đấu sĩ và người khiêu chiến, thì bên dưới khán đài người của câu lạc bộ sẽ tiếp nhận đặt cược. Kẻ có mắt nhìn đều nhận ra đấu sĩ của A Tư Bổn sừng sững như quả núi, cánh tay to như bắp chân, và bắp chân ngang ngưỡng cột nhà.

Ngược dòng thời gian, người bị đánh rớt khỏi sàn đấu vừa nãy là một gã to lớn nặng gần trăm cân. Còn thằng nhóc học sinh này….

Nếu thi next top model thì khẳng định không giành nhất cũng giựt nhì. Nhưng đây là đấu trường thì phải xem nắm đấm ai to hơn, đẹp mã có ích gì cho nên thắng thua đã quá rõ. Vì vậy không có kẻ nào bén mảng tới quầy đặt cược.

“Lão đại! xem ra đêm nay không có ai đặt cược.”

“M** nó! chán chết được.”

Ngồi cạnh bàn đặt cược là một ông lão bụng phệ U60 , đang ngồi ăn táo. Lão cắn mạnh một phát, nước táo bắn ra bốn phía.

“Một chung mười cho thằng nhóc đó thắng, có dám nhận cược?”

Giọng nói cao lãnh từ phía xa vang đến. Tất cả đàn em của A Tư Bổn đang bao quanh bàn đặt cược đều tránh ra. Một mĩ thiếu niên với nụ cười ngạo mạn, dáng vẻ như khiêu chiến, và tay cầm ba lô đi tới.

Lại là một thằng học sinh khác. Không phải ngày quốc tế thiếu nhi qua lâu rồi sao. Lướt nhìn bộ đồng phục nam sinh đang mặc trên người hắn. A Tư Bổn nhếch miệng cười kinh thường, lão cầm khăn tay lau sạch nước táo dính trên miệng.

“Nhóc con! xem như ông làm việc thiện, đem mấy đồng lẻ của cậu về mua sữa uống.”

“Không ngờ ông chủ A lại là kẻ nhát gan, nếu lão sợ thua không dám nhận cược, vậy.. tôi đành phải mang tiền của mình về.”

“Đứng lại đó!”

Người vừa xoay lưng đi, A Tư Bổn lập tức ngăn lại. Dám nói lão nhát gan, cược này mà không nhận, lão còn mặt mũi gì xưng làm lão đại.

“Thằng nhóc! mày tên gì?” lão lên tiếng

“Hoắc Kiêu”

A Tư Bổn không biết thằng nhóc này lợi hại ra sao, nhưng lão rất kỵ cái nụ cười đầy ngạo mạn vừa rồi.

“Cho nó đặt cược.”

“Lão đại!”

Đám đàn em của ông chủ A có vẻ không được hòa nhã. Chỉ là một tên nhóc trung học, trong ba lô chứa được bao nhiêu tiền, nhưng khẩu khí nói chuyện lại rất lớn, không biết trời cao đất dày. Họ có phần khinh thường, nhưng khi nhìn thấy ba lô tiền của Hoắc Kiêu đổ xuống trước mặt, đều há mồm kinh ngạc.

Niềm tin mãnh liệt có dấu hiệu lung lay, nếu như thằng nhóc này thắng, thì mười lần số tiền cược trên bàn sẽ là bao nhiêu…con số lớn tới mức họ không thể nào dám nghĩ đến.

“Sợ rồi sao?” Hoắc Kiêu lên tiếng.

“Sợ…lão chưa từng biết sợ là gì”

A Tư Bổn ngồi ngay ngắn dựa lưng vào ghế, rồi ra hiệu cho người của lão bắt đầu trận đấu. Hoắc Lôi chờ giây phút này cũng lâu, sau khi anh trai xuất hiện thì hắn bật người dậy.

“Nhóc con! nếu sợ thì cút mau, không cần tỏ vẻ”

“Gấp gáp muốn thua vậy sao?”

Lớn tiếng thách thức gã đấu sĩ . Hoắc Lôi từ xa lao tới, họ không ngờ hắn lại đánh đòn trực diện. Theo suy nghĩ của mọi người hành động này là trứng chọi đá.

“Nhóc con! ông sẽ hạ gục mày chỉ trong một giây.”

“Bốp..p..!!!”

Cả hai quả đấm cùng lúc giao nhau, Hoắc Lôi giơ nắm đấm thứ hai đánh thẳng vào má trái, gã trúng đòn nên lùi về sau vài bước và phun ra chút bọt máu. Thất bại đến lần này, do gã khinh thường địch nhưng sẽ không có lần hai.

“Nhóc con! cũng khá lắm”

Rữa nhục cho cú đấm vừa nãy, lần này người động thủ trước chính là gã, như kẻ khổng lồ to lớn, mỗi bước chạy đều rung chuyển cả sàn đấu. Vũ bão như mãnh hổ, gã lao tới dùng song cước đá vào người Hoắc Lôi.

“Zá…a!!!”

Hoắc Lôi lộn nhào người né tránh, gã tiếp tục lao tới. Từ xa Hoắc Lôi phi người lên tung cước đá vào ngực gã, thừa dịp gã mất thăng bằng, và quật ngã bằng đòn kẹp cổ.

“Rầm..m..!!!”

Kết thúc trận đấu chỉ với năm phút.

Xương hàm đã chạm gần đến đất, những khán giả bên dưới vẫn chưa hết sửng sốt. Gã khổng lồ trong mắt họ đã bị đánh gục.

“Lão đại! chúng ta thua rồi.”

“Hét cái gì, tao không có điếc”

Vượt qua cơn đau thắt ruột, A Tư Bổn đành gom tiền đưa cho Hoắc Kiêu. Lúc cầm bao tiền trên tay đàn em của lão vẫn giữ khư khư không chịu giao ra.

“Lão đại! là mười tỉ… đưa hết cho nó thật sao?”

“Mày…” Lại cứ thích chạm nổi đau của A Tư Bổn, cảm giác như vừa bị cướp xông vào nhà cướp sạch tiền mà vẫn phải nhe răng cười.

Tiền cược của Hoắc Kiêu đã lấy được nhưng tiền thưởng của Hoắc Lôi thì vẫn chưa đến tay, cho nên anh em họ vẫn chưa thể rời đi. Thì lúc này, từ phía cửa ra vào có một đám người dữ tợn tay cầm hàng đi tới, khí thế hừng hực gặp ai cũng muốn “xả”.

“Lão đại! chính là thằng nhóc đeo kính đó, sáng nay đến sòng bạc của chúng ta náo loạn.” Tên đàn em chỉ tay về phía Hoắc Kiêu đang đứng.

“Thằng nhóc chết tiệt! dám đến sòng bạc của ông giở trò gian lận, bắt nó lại.”

Từ lúc người của Á Tư Mã bước vào thì Hoắc Kiêu đã nhìn thấy. Hắn lặng lẽ lẫn vào đám đông, lại gần sàn đấu. Hoắc Kiêu giao tiền cho Hoắc Lôi, sau đó chia làm hai ngã tẩu thoát.

Nhưng trước khi bỏ đi hắn lại chạy đến chỗ ông chủ A, vẫn còn đang đắm chìm trong nổi đau mất tiền nhìn thấy Hoắc Kiêu, lão tỏ ra rất khó chịu.

【#5】Đọc Truyện Thú Thần Tu Tiên I

Long Tiêu Diêu nhìn thấy cá chép vàng rơi ở phía trên Long môn không nén được cất tiếng hoan hô. Khoảnh khắc cá chép vàng nhảy lên, trong lòng hắn cũng âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công. Chỉ cần ngươi có thể thành công vượt Long môn, ta cũng nhất định có thể bước trên con đường tu tiên. Để chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích nha!”

Lúc này nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Diêu trong khi hoan hô thì trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: Cá chép vàng nho nhỏ đều có thể bằng vào tinh thần kiên trì không từ bỏ, hoàn thành loại nhiệm vụ hầu như không có khả năng hoàn thành là vượt Long môn này, chính mình vì sao phải từ bỏ? Lúc này trong lòng hắn đối với cá chép vàng kia đã tràn ngập kính ý.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nhìn lên Long môn ngẩn người, gió to đột nhiên nổi lên, trên bầu trời bay tới từng đóa mây rực rờ. Trên trời tiếng sấm vang lên, từng luồng tia chớp đánh lên phía trên Long môn, đồng thời mưa như trút nước từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về cái đình tàn phá tránh né cơn mưa to bất thình lình này.

Nói cũng lạ, trận dỏng tố này đến cũng nhanh đi lại càng nhanh hơn. Không đến thời gian nửa chén trà nhỏ, bầu trời đã mây tan mưa tạnh, một cái cầu vồng bảy màu từ trên không bắn thẳng xuống.

Long Tiêu Diêu nhìn cầu vồng mỹ lệ trên bầu trời, thờ ra một hơi thật dài, tâm tình cùng trở nên vui sướng. Giờ khắc này hắn thấy được hy vọng. Chỉ cần không ngừng cố gắng nhất định hắn cũng có thể thành công.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Diêu nghe được một tràng tiếng phì phì vang lên. Hắn vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, không khôi nhảy dựng. Một con rắn nhỏ màu vàng dài một xích (33. 33cm) đang phun phì phì trước người hắn, nhìn thẳng vào hắn.

Long Tiêu Diêu biết độc trùng càng gặc sờ thì độc tính cũng càng mạnh. Kim Xà trước mắt này toàn thân lóe lên ánh vàng, nhìn qua có thể biết ngay là độc xà cực độc. Hắn gần như muốn co giò chạy trốn nhưng cuối cùng vẫn còn nhịn xúc động trong lòng, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Bởi vì hắn từ trong sách biết được chỉ cần một khi mình cử động độc xà nhất định sẽ đuổi theo, công kích.

Kim Xà cũng không phát động công kích đối với Long Tiêu Diêu mà đứng ở trước người hắn không ngừng phát ra tiếng phì phì, rồi dùng thân thể cọ cọ hai chân hắn.

Long Tiêu Diêu cũng không dám hành động tùy tiện, chỉ quan sát nhất cử nhất động của Kim Xà. Đột nhiên hắn ngạc nhiên phát hiện trong mắt Kim Xà dường như phóng ra thần thái khác thường, giống như ánh mắt của người mà không phải ánh mắt thuộc về động vật.

Long Tiêu Diêu sửng sốt một lát, lập tức phát hiện ánh mắt này lại có vài phần tương tự cá chép vàng lúc trước, trong lòng máy động nói với Kim Xà:

– Kim Xà, ngươi là cá chép vàng vừa rồi biến ra sao?

Lúc Long Tiêu Diêu hòi lời này, tự mình cũng cảm thấy có vài phần vớ vẩn: Cá chép vàng sao lại biến thành Kim Xà. Cho dù truyền thuyết là thật, cá chép vượt Long môn cũng phải biến thành rồng chứ!

Tuy nhiên kết quả lại càng khiến Long Tiêu Diêu giật mình. Đầu của Kim Xà trước người hắn lại đong đưa lên xuống, dường như đang gật đầu. Hắn thấy thế tuy giật mình, nghi hoặc nhưng thấy Kim Xà vẫn không có ý công kích mình nên nửa tin nửa ngờ ngồi xụp xuống cẩn thận đánh giá Kim Xà.

Lười rắn trong miệng Kim Xà không ngừng phun ra, Long Tiêu Diêu nhìn Kim Xà nhỏ nhắn mỹ lệ không kìm nổi thò tay sờ cái đầu nhỏ của Kim Xà. Lười rắn nhỏ dài màu đỏ của Kim Xà chạm lên tay hắn khiến hắn sợ tới mức rụt tay lại. Nhưng hắn lập tức phát hiện Kim Xà cũng không có ý tứ thương tổn đến hắn chút nào, chỉ là tò vẻ vô cùng thân thiết với hắn. Hắn không khôi thầm cười mình nhát gan, một lần nữa sờ Kim Xà.

Kim Xà dùng lười không ngừng liếm tay Long Tiêu Diêu, sau đó lại thả người bỏ lên bàn tay phải hắn, dùng thân thể mảnh khảnh quấn quanh cổ tay.

Long Tiêu Diêu dùng tay trái trêu đùa Kim Xà. Hắn tuy không biết Kim Xà có phải do cá chép vàng biến thành như vậy nhưng thấy bộ dạng nó đáng yêu lại vô cùng thân thiết với mình như thế, trong đáy lòng cũng càng ngày càng thích con rắn nhỏ thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt này.

Ngay khi lòng cảnh giác của Long Tiêu Diêu hoàn toàn biến mất, Kim Xà đột nhiên há mồm cắn mạnh lên ngón giữa của hắn. Hắn căn bản không đề phòng biến hóa đột ngột này, trong lòng không khôi chợt lạnh, thầm tự trách mình quá dễ tin. Hiện giờ bị Kim Xà cắn thương, chỉ sợ mệnh nguy tại sớm tối.

Long Tiêu Diêu chung quy còn là đứa nhỏ 13 tuổi, đột nhiên gặp biến đổi đột ngột, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, dường như đầu óc trống rỗng. Nhưng hắn CŨNG không vứt Kim Xà trên tay đi, hai chân cảm thấy nhũn ra, thân thể không khôi chậm rãi ngồi xuống đất.

Lúc này hành vi của Kim Xà càng thêm quái dị. Sau khi nó cắn ngón giữa của Long Tiêu Diêu nhưng lại dùng đầu của mình chạm vào, máu tươi chảy ra từ miệng vết thương nhỏ lên đỉnh đầu Kim Xà, lại thấm vào trong đầu nó.

Lúc này đầu óc Long Tiêu Diêu một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới hết thảy điều này. Nhưng ngay sau khi máu tươi thấm vào đầu Kim Xà, trong đầu của hắn đột nhiên hiện lên bóng dáng Kim Xà, dường như Kim Xà đang kêu gọi hắn ở trong đầu của hắn.

Trong tiếng kêu gọi của Kim Xà, đầu óc Long Tiêu Diêu dần khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được cơn đau truyền đến từ ngón tay nhưng lại không cảm giác chết lặng, thân thể dường như cũng không có gì không ổn. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác thân thiết đối với Kim Xà, cũng không vì Kim Xà cắn hắn mà cảm thấy bất mãn.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nghi hoặc khó hiểu, Kim Xà dùng lười liếm miệng vết thương trên tay hắn. Một lát sau, vết thương của hắn đã không hề cảm giác đau nữa, mà trong đầu dường như Kim Xà vẫn đang kêu gọi.

Đúng vào lúc Long Tiêu Diêu không biết làm thế nào đột nhiên một lão già từ không trung hạ xuống, sắc mặt lão già như vàng, râu bạc dài đến bụng, đang mỉm cười nhìn hắn cùng Kim Xà.

Long Tiêu Diêu trong lòng chấn động. Lão già từ trên trời hạ xuống khẳng định là một người tu tiên, chẳng lẽ cầu nguyện của mình sẽ thành sự thật? Đây chính là cơ duyên tu tiên của mình?

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu, mỉm cười nói:

– Tiểu bằng hữu. Không phải sợ, ta không có ác ý.

Sau đó, lão già đưa tay vỗ đầu Kim Xà nói:

– Đứa nhỏ ngoan, ngươi thật sự thành công rồi. Ta cảm thấy cao hứng cho ngươi.

Long Tiêu Diêu nghe vậy ngạc nhiên nói:

– Lão thần tiên, Kim Xà là đứa nhỏ của người?

Lão già cười nói:

– Tiểu hữu không cần kinh ngạc, nó chính là con cháu của ta. Lão phu cũng không phải nhân loại, chính là tộc trưởng Lý tộc (tộc cá chép), cũng chính là yêu tu trong miệng người tu tiên nhân loại các ngươi. Tuy nhiên ta đã đạt đến cấp mười cho nên có thể biến hóa thành hình người.

Long Tiêu Diêu không biết cái gì là yêu tu cũng không tin lão già hiền lành trước mắt mình lại là yêu tinh cá chép aì. Nhưng lúc này hắn cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngây ngốc nhìn lão già.

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu đang cứng mồm líu lưỡi, bình tĩnh nói:

– Ta biết tiểu hữu không tin lời lão hủ, hơn nữa trong lòng cùng có rất nhiều nghi vấn đối với chuyện vừa xảy ra. Tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ trước giải thích chuyện vừa xảy ra một chút.

Nguyên lai cá chép vàng nhỏ là con cháu của vương giả Lý tộc, nguyên bản đã sống năm ngàn năm đạt tới yêu thú cấp chín nhưng nó dứt khoát vứt bỏ một thân tu vi, thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó vượt qua Long môn trải qua lôi điện tẩy lễ, đã hoàn thành quá trình hóa rồng.

-o0o-

【#6】Đọc 9, Vớt Cá Vàng Là Cái Vấn Đề

“U, này không phải Risa sao? Ngươi cũng tới ngày mùa hè tế chơi?”

Yamamoto Takeshi vừa quay đầu lại thấy Risa cao hứng đối nàng chào hỏi.

Risa gật gật đầu: “Ân, cùng đồng học cùng nhau ra tới.”

Tsunayoshi có điểm thẹn thùng gãi gãi đầu phát cúi đầu thường thường đánh giá Risa: “Nguyên lai là Risa a, ta còn tưởng rằng ngươi đã về nhà.”

“Là ngươi a, ta còn tưởng rằng là ai.”

Hayato Gokudera nhìn Risa liếc mắt một cái đem một cái tân chocolate chuối bày đi lên.

“Các ngươi hảo a, Gokudera quân, Yamamoto quân còn có Tsunayoshi quân.” Risa phi thường lễ phép chào hỏi nghĩ nghĩ, sau đó ở cầm lấy một cái chocolate chuối: “Ta ở mua một cái đi.”

“Nga nga, Risa ngươi thích ăn chocolate chuối sao?”

“Cũng không phải đặc biệt thích, cũng không tệ lắm đi, hơn nữa đều là bằng hữu thăm một chút các ngươi sinh ý cũng không tồi.”

Bởi vì cảm thấy hôm nay nói không chừng hội ngộ thấy cái gì chuyện tốt.

Risa tiếp tục cùng ba người nói vài câu liền đi rồi, sau đó vừa đi vừa chơi, cũng có phải hay không sẽ mua một chút ăn.

“Vị tiểu thư này ngươi muốn hay không chơi một chút a?” Ven đường một cái đại thúc ra sức đối Risa thét lên, Risa dừng lại bước chân quay đầu lại, là vớt cá vàng.

Nhìn rất nhiều người vây quanh ở nơi đó, Risa cảm giác man hảo ngoạn cũng thanh toán tiền chơi.

Nói thực ra đây là Risa lần đầu tiên chơi, tuy rằng vớt cá vàng ở Nhật Bản thực thường thấy bất quá Risa thiệt tình không có chơi đùa.

“Ai nha…… Phá……” Risa nhìn phá rớt lưới có điểm phạm sầu.

“A lạp ~ nguyên lai Yuuko Tương sẽ không chơi cái này a ~”

Risa cảm giác đối phương tay độ ấm truyền ở chính mình trên tay.

“Byakuran ngươi thực sẽ chơi cái này?” Risa đảo mắt không ngoài sở liệu đối thượng Byakuran lan tử la sắc đôi mắt.

“Không nga ~” Byakuran cười tủm tỉm buông ra Risa tay, “Ta cũng sẽ không ~”

Risa ngẩn người sau đó thấy chính mình trong tay còn có một cái lưới đánh cá không thấy, đang lúc chính mình nghi hoặc thời điểm, byakuran đột nhiên bắt tay duỗi ra: “Vừa vừa ~”

Byakuran trong tay đột nhiên nhiều ra tới một cái lưới đánh cá: “Yuuko Tương ta có phải hay không rất lợi hại ~”

“Phốc, ha ha ha” Risa bị byakuran này nhất cử động hoàn toàn chọc cười, xoa xoa khóe mắt nước mắt tiếp nhận lưới đánh cá: “Như vậy thật là cảm ơn byakuran ma pháp sư tiên sinh đâu.”

“Không khách khí nga ~ yuuko tiểu bằng hữu.”

Mặc kệ nói như thế nào, cuối cùng vẫn là Byakuran giúp Risa vớt tới rồi một cái cá vàng.

Risa tiếp nhận cá vàng thời điểm đem trong tay duy nhất dư lại chocolate chuối đưa cho byakuran: “Xin lỗi, không có kẹo bông gòn, nhưng là vẫn là hy vọng ngươi có thể tiếp thu.”

Byakuran nhìn Risa gương mặt tươi cười, một ngụm cắn chocolate chuối,

“Sao, tha thứ ngươi một lần lâu.”

“Phanh!”

“Thật xinh đẹp!” Risa quay đầu nhìn sao trời hạ pháo hoa, bị pháo hoa ảnh ngược đôi mắt hiện lộng lẫy xinh đẹp, Risa đột nhiên mỉm cười lên quay đầu đối với byakuran nói: “Có thể cùng byakuran cùng nhau xem thật sự thật sự là thật tốt quá đâu.”

“Đúng vậy.” Byakuran cũng ngửa đầu nhìn bầu trời pháo hoa, “Thực hảo đâu ~”

M_S: này chương hảo đoản a 😑😑😑

【#7】Đọc Truyện: Thần Thú Tu Tiên

Tác giả: Tử Trúc Đạo Sĩ

Chương 2: Cá chép vàng hóa rồng

Chương 2: Cá chép vàng hóa rồng

Nguồn :Tàng Thư Viện

Converter: nhokkill

Long Tiêu Dao nhìn đến cá chép vàng dừng ở Long môn phía trên, nhưng lại không tự kìm hãm được đích hoan hô lên. Hắn ở cá chép vàng nhảy lên đích một khắc, trong lòng trung âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công, chỉ cần ngươi vượt Long môn có thể thành công, ta cũng nhất định có thể bước trên tu tiên chi lộ, làm cho chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích đi.”

Lúc này, nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Dao vì nó đích thành công hoan hô hết sức, trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: nho nhỏ đích cá chép vàng đều có thể bằng vào bám riết không tha đích tinh thần, hoàn thành vượt Long môn loại này không có khả năng hoàn thành đích nhiệm vụ, chính mình vì cái gì phải buông tha cho? Hắn lúc này trong lòng đối cái kia cá chép vàng đã muốn tràn ngập kính ý.

Ngay tại Long Tiêu Dao nhìn Long môn ngẩn người đích thời điểm, gió to đột nhiên đến, trên bầu trời bay tới đóa đóa áng mây, tiếp theo, trên bầu trời tiếng sấm vang lên, từng đạo tia chớp đánh rớt ở Long môn phía trên, đồng thời, mưa tầm tả mưa to từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về tàn phá đích đình tránh né bất thình lình đích mưa to.

Nói đến cũng lạ, trận này dông tố tới cũng nhanh, đi lại càng nhanh hơn. Không đủ bán chén trà nhỏ đích công phu, không trung đã muốn vân khai vũ tiêu, một đạo thất sắc đích thải hồng theo không trung bắn thẳng đến xuống.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Dao nghe được một trận tê tê đích tiếng vang, hắn vội vàng cúi đầu nhìn về phía mặt đất, không khỏi hoảng sợ, một cái xích lớn lên kim sắc con rắn nhỏ ở hắn đích trước người đang miệng phun xà tín, thẳng tắp đích theo dõi hắn.

Long Tiêu Dao biết vượt qua diễm lệ đích độc trùng, độc tính cũng càng mạnh, trước mắt nầy kim xà, toàn thân lóe ra kim sắc quang mang, nhìn qua có thể biết ngay là cực độc đích độc xà. Hắn cơ hồ sẽ chạy đi đào tẩu, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống trong lòng xúc động, đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, bởi vì hắn theo thư thượng biết, chỉ cần chính mình vừa động, độc xà liền nhất định hội đuổi theo, công kích hắn.

Kim xà cũng không đối Long Tiêu Dao phát động công kích, mà là đứng ở hắn đích trước người không ngừng đích phát ra tê tê thanh, cũng lấy thân thể ma xát hắn đích hai chân.

Long Tiêu Dao cũng không dám tùy tiện hành động, chính là quan sát đến kim xà đích nhất cử nhất động. Đột nhiên, hắn ngạc nhiên đích phát hiện kim xà trong ánh mắt tựa hồ phóng xạ ra khác thường thần thái, giống như là nhân đích ánh mắt, mà không thuộc loại động vật đích ánh mắt.

Long Tiêu Dao sửng sốt một lát, lập tức phát hiện này ánh mắt nhưng lại cùng vừa rồi đích cá chép vàng có vài phần tương tự, hắn tâm tư vừa động, đối với kim xà đạo: “Kim xà, ngươi là vừa rồi cái kia cá chép vàng biến hóa đích sao?”

Long Tiêu Dao đang hỏi những lời này khi, chính mình đều cảm thấy được có vài phần vớ vẩn: cá chép vàng như thế nào hội biến thành kim xà, cho dù truyền thuyết là thật, cá chép nhảy lên Long môn, cũng có thể biến hóa thành long nha.

Bất quá, kết quả nhưng càng làm cho Long Tiêu Dao giật mình, hắn trước người kim xà đích đầu rắn nhưng lại cao thấp đong đưa, tựa hồ ở gật đầu. Hắn thấy thế mặc dù cảm thấy giật mình, nghi hoặc, nhưng thấy đến kim xà không có công kích chính mình đích ý tứ, vẫn là nửa tin nửa ngờ đích ngồi xổm xuống thân mình, cẩn thận đoan trang cái kia kim xà.

Kim xà trong miệng đích xà tín không ngừng phun ra, Long Tiêu Dao nhìn thấy mảnh nhỏ xinh đẹp đích kim xà, nhịn không được thân thủ phủ mo hướng kim xà khéo léo đích đầu. Kim xà dài nhỏ đích hồng sắc xà tín thiêm ở tại tay hắn thượng, sợ tới mức hắn thủ về phía sau co rụt lại. Nhưng lập tức phát hiện kim xà cũng không có nửa điểm thương tổn ý tứ của hắn, chẳng qua là hướng hắn tỏ vẻ vô cùng thân thiết, không khỏi âm thầm cười chính mình nhát gan, một lần nữa thân thủ phủ mo kim xà.

Kim xà lấy xà tín không ngừng liếm Long Tiêu Dao đích bàn tay, rồi sau đó, càng thả người bơi tới hắn đích tay phải bàn tay thượng, lấy mảnh khảnh thân thể, quấn quanh ở tay hắn cổ tay chỗ.

Long Tiêu Dao lấy tay trái đùa với kim xà, hắn mặc dù không biết kim xà hay không là cá chép vàng biến thành, nhưng thấy kim xà lớn lên như thế đáng yêu, lại đối chính mình như thế vô cùng thân thiết, hắn theo đáy lòng cũng càng ngày càng thích nầy thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt đích con rắn nhỏ.

Nhưng ngay tại Long Tiêu Dao cảnh giác toàn bộ tiêu là lúc, kim xà đột nhiên há mồm ở hắn tay phải ngón giữa chỗ hung hăng đích cắn hạ. Hắn căn bản không đề phóng bất thình lình đích biến hóa, trong lòng không khỏi chợt lạnh. Âm thầm trách cứ chính mình quá mức dễ dàng dễ tin, hiện giờ bị kim rắn cắn thương, chỉ sợ đã muốn mệnh ở sớm tối.

Long Tiêu Dao chung quy còn chính là 13 tuổi đích đứa nhỏ, đột ngộ biến đổi lớn, chỉ cảm thấy đầu ầm ầm một tiếng, tựa hồ đầu óc đã muốn trống rỗng, thế nhưng đều không có súy điệu trên tay đích kim xà, hai chân cũng cảm thấy như nhũn ra, thân thể không khỏi chậm rãi đích ngồi vào trên mặt đất.

Kim xà lúc này đích hành vi càng thêm quái dị, nó đem Long Tiêu Dao đích ngón giữa giảo phá sau, nhưng lại lấy chính mình đích đầu đụng chạm hướng Long Tiêu Dao đích ngón giữa, miệng vết thương chảy ra đích máu tươi tích lạc ở kim xà đích đỉnh đầu, nhưng lại xông vào kim xà đích trong óc.

Long Tiêu Dao lúc này đầu óc một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới này hết thảy, nhưng ngay tại máu tươi rót vào kim xà đích đầu sau, đầu của hắn trong đầu đột nhiên hiện ra kim xà đích thân ảnh, tựa hồ kim xà ở đầu của hắn trong đầu kêu to hắn.

Long Tiêu Dao ở kim xà đích kêu gọi trung, ý nghĩ từng bước khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được ngón tay truyền đến đích đau đớn, nhưng không có chết lặng cảm, thân thể tựa hồ cũng không có nửa điểm không khoẻ. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là, hắn đích trong lòng nhưng lại đối kim xà sinh ra thân thiết cảm, vẫn chưa nhân kim rắn cắn hắn mà đối kim xà bất mãn.

Ngay tại Long Tiêu Dao nghi hoặc khó hiểu khi, kim xà lấy xà tín liếm liếm hắn ngón giữa đích miệng vết thương, một lát sau, hắn đích miệng vết thương đã muốn không hề cảm giác đau đớn, mà trong đầu, kim xà tựa hồ còn tại kêu gọi hắn.

Long Tiêu Dao đang không biết làm sao khi, đột nhiên từ không trung hạ xuống một cái lão giả, lão giả sắc mặt như kim, dài xích lớn lên râu bạc trắng, đang mỉm cười đích nhìn thấy hắn cập kim xà.

Long Tiêu Dao trong lòng chấn động, từ trên trời giáng xuống đích lão giả khẳng định là một vị người tu tiên, chẳng lẽ chính mình đích cầu nguyện thật sự phải thực hiện ? Đây là chính mình đích tu tiên cơ duyên?

Lão giả nhìn thấy Long Tiêu Dao mỉm cười đạo: “Tiểu bằng hữu, không phải sợ, ta không có ác ý.”

Tiếp theo, lão giả thân thủ vỗ vỗ kim xà đích đầu đạo: “Bé ngoan, ngươi thật sự thành công , ta thực cho ngươi cao hứng.”

Long Tiêu Dao nghe vậy ngạc nhiên đích đạo: “Lão thần tiên, kim xà là ngươi đích đứa nhỏ?”

Lão giả cười nói: “Tiểu hữu không cần giật mình, hắn chính là ta đích hậu đại. Lão phu đều không phải là nhân loại, chính là Lí tộc đích tộc trưởng, cũng chính là các ngươi nhân loại người tu tiên trong miệng đích yêu tu, bất quá, ta đã muốn đạt tới thập cấp, cho nên có thể biến hóa vi nhân hình.”

Long Tiêu Dao không hiểu cái gì là yêu tu, cũng không tin tưởng trước mắt hiền lành đích lão giả chính là cái gì cá chép tinh, nhưng hắn lúc này nhưng cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chính là ngây ngốc đích nhìn thấy lão giả.

Lão giả nhìn thấy cứng họng đích Long Tiêu Dao, bình tĩnh đích đạo: “Ta biết tiểu hữu không tin lão hủ nói như vậy, hơn nữa, trong lòng đối vừa rồi chuyện đã xảy ra cũng có rất nhiều nghi vấn, tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ vẫn là trước giải thích một chút vừa rồi chuyện đã xảy ra đi.”

Nguyên lai, tiểu cá chép vàng là Lí tộc vương giả đích hậu đại, nguyên bản đã muốn sinh tồn năm nghìn năm, đạt tới cửu cấp yêu thú, nhưng nó dứt khoát đem tự thân tu vi đều tiêu trừ, nếm thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó nhảy lên Long môn trải qua lôi điện đích lễ rửa tội, đã muốn hoàn thành hóa rồng đích quá trình.

Thần thú tu tiên

Tác giả: Tử Trúc đạo sĩ

Thể loại: Vũ hiệp tu chân

【#8】Đọc Truyện Cá Hề Hề Hề Nhỏ (Tiểu Sửu Sửu Sửu Ngư)

Thẩm Đông dừng nguyên một chỗ dưới biển, nhìn con cá hề này bơi tới trước mặt hắn, rồi đung đưa cái đuôi bơi một vòng xung quanh hắn, cuối cùng là dùng miệng nhẹ nhàng đụng lên ngón tay hắn, vết sẹo trên lưng con cá hề khiến hắn từ trạng thái hô hấp cũng vứt qua một bên, lập tức lấy lại được tinh thần.

Mấu chốt của lặn không cần thiết bị là trong lòng phải bình tĩnh, không bị quấy nhiễu, nếu như là bình thường, thời gian xuống nước tới bây giờ còn chưa tới một phần ba, nhưng hắn lại đột nhiên cảm thấy vô cùng hoảng loạn, không thở nổi.

Hắn không đoái hoài gì tới con cá hề vẫn đang bơi xung quanh hắn nữa, đạp nước bơi lên phía trên, lúc thế này dễ bị sặc nước, sặc nước sông thì thôi, sặc nước biển đúng là sống không bằng chết.

Ló đầu ra khỏi mặt nước rồi, Thẩm Đông hít vào một hơi thật sâu, điều chỉnh lại hô hấp rồi chìm xuống dưới, muốn nhìn thử xem con cá hề còn ở đó hay không.

Mới vừa lặn xuống nước, vừa mở mắt ra đã phát hiện chẳng thấy rõ thứ gì, xung quanh người đều là bọt biển to to nhỏ nhỏ, nếu như không phải tình huống hiện giờ hơi kỳ quái, thì cảm giác được bọt biển ôm lấy này vẫn rất dễ chịu.

Nước biển gần đó như thể bị khuấy đảo, sau đó Thẩm Đông cảm thấy như có ai đó kéo cánh tay hắn, hắn sợ hết hồn, bơi về tới trên mặt nước.

Khuôn mặt tươi cười của Tào Mộc xuất hiện trước mặt hắn.

“Sao anh lại nhảy xuống?” Tào Mộc giơ tay từ dưới nước lên, cầm trên tay là cái áo hắn vừa mới cởi ra, “Áo ướt hết rồi.”

Thẩm Đông không để ý tới cậu ta, quay đầu bơi về phía bờ, leo lên bờ rồi cũng không để ý tới quần mình ướt sũng sắp tụt xuống tới nơi, một tay nắm cạp quần một tay chỉ vào Tào Mộc nhảy lên bờ theo sau hắn, thở hổn hển mãi một lúc lâu rồi mới nói một câu: “Rốt cuộc, cuộc…là, xảy ra, chuyện gì?”

“Tôi đã nói rồi còn gì, còn hỏi nữa,” Tào Mộc hơi bực bội ngồi xổm xuống, ngón tay gõ lên một tảng đá bên cạnh đó, “Không phải anh không tin à.”

“Cậu nói, nói, nói…” Thẩm Đông vốn nói chuyện với người khác là lại lắp bắp, giờ còn đang khiếp sợ, đầu lưỡi lại càng di chuyển không trôi chảy hơn.

“Tôi nói tôi là cá mà!” Tào Mộc ngẩng đầu lên nói to về phía hắn, “Cá! Cá hề! Con cá mấy ngày trước ngày nào anh cũng xách đuôi ném xuống biển chính là tôi! Tôi thấy anh là người rất tốt nên mới nói với anh, nhưng mà anh không tin đấy!”

Thẩm Đông không nói tiếp, chỉ tiếp tục giữ tư thế chỉ tay vào Tào Mộc.

Có một chàng trai thần bí không mặc quần áo đột nhiên xuất hiện.

Chàng trai này nói mình là một con cá hề.

Nói rằng cậu ta ngày ngày bị hắn vứt xuống biển.

Người đánh cá và con cá vàng?

Kho báu giấu ở nơi nào đây?

“Anh làm sao thế?” Tào Mộc nhìn hắn cả buổi chẳng nói năng gì, liền hỏi một câu.

“Tôi thấy tôi cần về nhà ngủ một giấc.” Thẩm Đông mê mê man man rút tay lại, xoay người rời đi.

“Này! Thẩm Đông!” Tào Mộc ở phía sau hắn gọi, trong giọng nói còn lẫn tiếng cười, “Anh không bị nói lắp nữa à?”

“Hả?” Thẩm Đông nghe thấy hai chữ “nói lắp”, theo phản xạ có điều kiện mà muốn tìm hòn đá trở tay đập tới, nói lắp cái đầu nhà cậu!

“Tôi nói là anh không nói lắp, câu vừa rồi không có nói lắp đó.” Tào Mộc hào hứng chạy tới đi theo hắn.

“Tôi, tôi vừa nãy, không, không…” Thẩm Đông giờ mới phản ứng được, mình vừa nãy hình như đúng là nói rất lưu loát, nhưng giờ vừa mở miệng ra là lại lắp bắp, hắn dứt khoát ngậm miệng lại.

“Lúc anh không nói lắp giọng nghe hay thật đấy.” Tào Mộc cầm trong tay cái áo ướt sũng của hắn cùng với bộ quần áo trước đó cởi ra, vội vàng đi theo hắn.

“À.” Thẩm Đông tiếp tục cắm mặt đi về phía trước.

“Nhưng mà sao anh lại nói lắp nữa rồi,” Tào Mộc hơi ngạc nhiên, “Bẩm sinh à? Trong thôn trên bờ có một chị gái cũng nói lắp, chị ấy là bẩm sinh…”

Thẩm Đông bị một tràng “nói lắp” “nói lắp” “nói lắp” liên tiếp của Tào Mộc làm cho buồn bực mất tập trung, trở tay lại đập một cái lên tay cậu ta: “Im đi!”

“Lại đánh!” Tào Mộc hô một tiếng, nhảy ra sau mấy bước, “Cái tật này của anh phải sửa đi, nếu là người khác đã sớm đánh lại rồi!”

“Cậu, cậu đánh, đánh thử…” Thẩm Đông nhìn cậu, hơi híp mắt lại, đánh lại đi! Không đánh chết cậu thì thôi!

Mà mấy giây sau, hắn nhanh chóng phản ứng lại, hiện giờ vấn đề lớn nhất hắn gặp phải, không phải là hắn có nói lắp không, cũng không phải là Tào Mộc có đánh trả hay không, mà là – Tào Mộc không phải con người!

Nghĩ tới đây, mồ hôi lạnh lại đổ ra sau gáy Thẩm Đông, cũng không thèm nói gì với Tào Mộc nữa, quay đầu co giò bỏ chạy.

“Thẩm Đông! Thẩm Đông!” Tào Mộc ở phía sau gọi tên hắn.

Gọi cái kít! Thẩm Đông không quay đầu cũng không dừng lại, hắn có thể nghe thấy tiếng Tào Mộc chạy chân trần sau lưng hắn, tư duy không hiểu sao lại lái sang lo lắng Tào Mộc cứ chạy chân trần trên đảo nhấp nhô gồ ghề đầy đá vụn sắc nhọn như vậy có khi nào lại bị cắt rách chân không.

Nhưng tốc độ của Tào Mộc không hề chậm hơn hắn đi giầy, đương nhiên, trong giày hắn còn có nước, còn phải một tay nắm lấy lưng quần đang tụt xuống, ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ chạy của hắn.

Lúc Thẩm Đông lao vào trong phòng, tâm trạng giống y như thể có ai đó đang cầm dao phay rượt sau lưng muốn chém cho hắn một nhát, đóng cửa xong liền lập tức khóa lại, dựa vào trên cửa.

Thở còn chưa xong, ngoài cửa đã bị đập ra tiếng, giọng Tào Mộc vang lên từ bên ngoài: “Thẩm Đông! Mở cửa!”

“Không.” Thẩm Đông trả lời rất dứt khoát.

“Tôi sai rồi.” Tào Mộc lại đập cửa, giọng hạ thấp xuống.

“Ơ?” Thẩm Đông ngơ ngác, sai rồi?

“Tôi không phải cá, tôi lừa anh,” Tào Mộc không gõ cửa nữa, hình như đã ngồi xổm xuống, giọng vang lên từ phía dưới, “Tôi…ở, à, ở trong thôn trên bờ, tôi không phải cá đâu.”

Lừa đồ ngu đấy à!

Tuy Thẩm Đông hi vọng từ tận đáy lòng rằng những điều Tào Mộc đang nói hiện giờ là thật, nhưng chuyện hắn nhìn thấy trước đó đã làm cho hắn không thể nào tiếp tục có ảo tưởng này nữa.

Lực bật lúc Tào Mộc nhảy vào nước, ngắn ngủi mấy giây đã không thấy bóng dáng, bọt biển tích lại như mây, cùng với con cá hề có vết sẹo bơi xung quanh hắn còn dùng miệng đâm đâm lên lưng hắn…

Những chuyện xảy ra liên tiếp này đã mang đến chấn động cho Thẩm Đông, dù có thế nào đi nữa, cũng không phải chỉ một câu “Tôi lừa anh” của Tào Mộc là có thể giải thích được.

Giờ, hắn không biết mình nên làm gì nữa.

“Mở cửa đi.” Tào Mộc lại nói một câu, nghe tiếng như thể cậu ta đang ngồi ngay trên cửa.

Thẩm Đông không nói một lời.

“Tôi thật sự không phải cá, tôi đùa anh,” Giọng Tào Mộc vẫn rất thấp, như thể đang nói chuyện với chính mình, “Anh không phải thích đánh người lắm à, tôi đùa anh, đi ra ngoài đánh tôi đi, Nói Lắp.”

Thẩm Đông đè nén kích động muốn mở cửa ra ngoài đạp cho cậu ta hai phát trong lòng, dựa vào cửa không nhúc nhích.

“Nói Lắp, Thẩm Đông, Nói Lắp, không ra là tôi nói tiếp này, Nói Lắp, Nói Lắp…”

Thẩm Đông nghe thấy câu này của Tào Mộc, bực cũng sắp không bực nổi nữa. Chuyện nói lắp, đối với hắn, là chuyện không được nhắc tới, ai nhắc tới, hắn sẽ giận điên người, nhưng giờ hắn lại chẳng có hơi sức nổi giận với Tào Mộc, ngoài việc Tào Mộc rất có thể không phải là con người, còn có một chuyện hắn chưa làm rõ được, đó là tại sao Tào Mộc lại cứ dây dưa hắn không buông, bám chặt như thể đòi nợ.

“Nói lắp Đông”, Tào Mộc vẫn đang ở bên ngoài gọi, “Thẩm Đông, ra ngoài đánh tôi đi, tôi đã gọi anh là Nói Lắp đến mười mấy lần rồi, anh không giận à?”

Thẩm Đông không để ý tới cậu ta, dựa vào cửa chậm rãi ngồi xuống đất, đầu óc đang rất rối loạn, mọi chuyện đều như thể đang nằm mơ, hắn nhớ rõ hồi nhỏ muốn nhặt được một nàng tiên cá, không ước với vị thần nào cả, sao giờ lại linh nghiệm rồi?

Hắn cảm thấy giờ mình cũng chẳng cần suy nghĩ nữa, không nghĩ ra được nguyên cớ.

Cho nên, Thẩm Đông cứ nghe tiếng Tào Mộc gọi, bắt đầu ngây người.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tào Mộc ở bên ngoài đã không nói nữa, cũng không nghe thấy tiếng động gì khác, Thẩm Đông chậm rãi đứng lên, hoạt động lại thân thể cứng ngắc, hít vào một hơi rồi thở ra thật chậm, sau đó quay người mở cửa ra.

Ngoài cửa không có ai, Thẩm Đông đột nhiên có cảm giác không nói rõ ra được, hắn đoán được là Tào Mộc chắc đã đi rồi, nhưng mở cửa ra không thấy ai, vẫn đột nhiên cảm thấy thất vọng.

Hắn không biết tại sao Tào Mộc vẫn cứ khăng khăng bám dính lấy mình, nhưng có thể cảm nhận được Tào Mộc không có ý định xấu, trước đó Tào Mộc vẫn luôn bảo hắn mở cửa ra, hắn lại im lặng, e rằng đã làm tổn thương…một con cá rồi?

Toàn là vớ va vớ vẩn gì không!

Thẩm Đông bước ra khỏi cửa, đang nghĩ ngợi xem giờ nên làm gì, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của Tào Mộc: “Thẩm Đông.”

“Ừ,” Thẩm Đông đáp, quay đầu nhìn thấy Tào Mộc vẫn còn ở đó, còn mặc lại bộ quần áo hắn bảo cậu ta mặc, đang ngồi dựa vào tường bên cạnh chuồng gà chú Trần xây, trông hơi mất tinh thần, “Tôi cứ, cứ tưởng là cậu, cậu đi, đi…mất rồi.”

“Đi rồi?” Tào Mộc dựa vào tường không nhúc nhích, chỉ nhìn hắn chằm chằm, nhìn một lúc sau mới cúi đầu thở dài, “Tôi quên mất tôi ngồi ở đây là định làm gì.”

“Chờ tôi ra, ra ngoài đánh, đánh…cậu.” Thẩm Đông nói đến mức chính hắn cũng muốn thở dài, bảo sao hắn lại không muốn nói chuyện với người khác, quá vất vả, nhưng đối với Tào Mộc lại không thể không nói được.

“Vậy à?” Tào Mộc cau mày suy nghĩ một lúc, đập một cái lên chân, rồi nở nụ cười, “Đúng, không sai, vậy giờ anh có muốn đánh tôi không?”

“Không.” Thẩm Đông thở dài, ngồi xuống trên tảng đá bên ngoài phòng.

“Trò chuyện không?” Tào Mộc hào hứng hỏi hắn, định đứng lên, mà hơi lảo đảo rồi lại dựa vào tường.

“Ừ.” Chân ngồi xổm bị tê rần rồi à? Thẩm Đông nhìn cậu ta, không nói gì nữa.

“Tôi hơi mệt,” Tào Mộc chống tường đứng lên, cười hơi ngượng ngùng với hắn, “Tôi ngâm mình dưới nước một lúc rồi quay lại, anh đừng về nhà được không?”

“Ừ,” Thẩm Đông gật đầu, cũng đứng lên theo, chuyện này hắn đã dự định không để ý tới nữa, hắn muốn đi cùng xem thử ngâm mình dưới nước của Tào Mộc là ngâm như thế nào.

Tào Mộc chậm rãi đi về phía bờ biển, cũng không để ý tới Thẩm Đông đang đi không nhanh không chậm phía sau cậu, cậu cởi áo quần trên người ra ném một cái lên tảng đá ngầm, rồi nhảy xuống nước.

Lần này cậu ta không xuống nước như lần trước nữa, bên này ít đá ngầm.

Thẩm Đông đứng trên bờ nhìn cậu ta, cũng coi như đã biết được người này tại sao lại không muốn mặc quần áo, cứ mất công một lát như vậy, xuống nước hai, ba cái rồi quay về, đúng là để trần thì bớt việc.

Có điều, Tào Mộc vừa xuống nước, đầu óc Thẩm Đông liền không thể nào suy nghĩ gì được nữa.

Ngay vị trí Tào Mộc xuống nước, trong nước biển lại một lần nữa xuất hiện vô số bọt biển, không ngừng trôi lên mặt nước như thể sôi trào, nước biển trong suốt tựa như thấy được đáy gần như đã bị bọt biển nhuộm thành một màu trắng xoá.

Mà cả người Tào Mộc bị bao lấy bên trong đám bọt biển, đã hoàn toàn không thấy đâu.

Thẩm Đông cảm thấy lòng bàn tay mình hơi đổ mồ hôi, nhìn chằm chằm đám bọt biển và xung quanh bọt biển, hắn không nhìn thấy phạm vi Tào Mộc bơi đến, chỉ có thể chờ xem sau khi bọt biển biến mất sẽ xuất hiện thứ gì.

Sau khi bọt biển trong nước chậm rãi tan đi, Thẩm Đông từ từ ngồi xổm xuống.

Một tia ảo tưởng cuối cùng để mình thoát khỏi sự tình khó lòng tin được này, cuối cùng cũng tan tành.

Không thấy Tào Mộc đâu, dưới nước chỉ có một con cá hề màu sắc chói lọi, đang vẫy đuôi bơi tới bơi lui.

Thẩm Đông liếc mắt đã nhìn thấy vết sẹo trên lưng nó.

Thật ra, kể cả không có vết sẹo kia, đối với hắn, cũng không có ý nghĩa gì nữa, dù sao thì kết quả cũng giống nhau.

Chuyện này nếu như gọi điện thoại thông báo cho đài truyền hình lên tin nóng gì đó, đảm bảo có thể tạo nên chấn động.

Cũng chưa chắc, khả năng bị người ta nghĩ là đồ thần kinh càng cao hơn.

Chỉ có thể coi như là giấc mộng.

Sớm biết là như vậy, như một giấc mộng*…

Thẩm Đông không chờ Tào Mộc đi lên nữa, hắn quay người trở về nhà, bóc gói thuốc lá ra, đứng ngoài cửa hút một điếu. Hắn chẳng mấy khi hút thuốc, bình thường chỉ những lúc trực ban thì có hút một điếu, giờ hắn cần yên lặng một lúc.

【#9】Đọc Truyện Ông Lão Đánh Cá Và Con Cá Vàng

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích Ông lão đánh cá và con cá vàng. Câu chuyện kể về ông già hiền lành nhưng nhu nhược và bà vợ tham lam không biết điểm dừng đã để lại những bài học quý giá cho nhiều thế hệ người đọc.

Nghe Audio Truyện ông lão đánh cá và con cá vàng

Ngày xưa, trên bờ biển nọ, có hai vợ chồng ông lão đánh cá sống trong một túp lều rách nát. Ông chồng thả lưới, người vợ kéo sợi.

Một hôm, người chồng ra biển đánh cá. Lần thứ nhất, kéo lưới lên chỉ có bùn; lần thứ hai chỉ có một cây rong biển mắc vào lưới; lần thứ ba kéo lưới lên, ông lão bắt được một con cá vàng.

Ông lão vô cùng ngạc nhiên khi nghe con cá vàng kêu van: “Ông lão ơi! Ông sinh phúc thả tôi trở về biển, tôi sẽ xin đền ơn ông, ông muốn gì cũng được”.

Ông lão liền thả con cá vàng xuống biển và nói: “Trời phù hộ cho ngươi! Ngươi hãy trở về biển khơi mà vùng vẫy. Ta không đòi gì cả, ta cũng chẳng cần gì”.

Về nhà, ông lão kể cho vợ nghe câu chuyện gặp con cá vàng. Mụ vợ nghe xong liền mắng: “Đồ ngốc! Sao không bắt con cá đền ơn cái gì. Đòi một cái máng cho lợn ăn không được à? Cái máng nhà đã gần vỡ rồi”.

Ông lão thật thà đi ra biển gọi cá. Biển gợn sóng êm ả. Cá vàng bơi lên. Nghe ông lão nói, cá vàng ân cần cất tiếng: “Ông lão ơi! Tôi sẽ giúp ông cái máng thật mới”.

Về đến nhà, ông lão nhìn thấy cái máng mới. Nhưng mụ vợ lại quát to hơn: “Đồ ngu! Sao không đòi con cá đền một cái nhà to đẹp!”. Ông lão lại lủi thủi đi ra biển. Biển xanh nổi sóng. Cá vàng bơi lên, cất tiếng chào ông lão. Nghe ông lão nói mụ vợ lão đòi một tòa nhà đẹp, cá vàng trả lời ông: “Ông lão ơi! Tôi sẽ kêu trời phù hộ cho, mụ vợ ông sẽ có một cái nhà rộng và đẹp”.

Quay về, từ xa ông lão đã thấy một tòa nhà rõ to rõ đẹp, có lò sưởi, mụ vợ đang ngồi bên cửa sổ. Vừa thấy ông lão, mụ mắng té tát: “Đồ ngu! Ngốc sao ngốc thế! Tao muốn làm nhất phẩm phu nhân, hãy ra biển bảo con cá vàng biết!”.

Ông lão khốn khổ lóc cóc ra biển gọi cá. Biển xanh nổi sóng dữ dội. Nghe ông lão nói, cá vàng an ủi ông: “Ông lão ơi! Đừng quá lo lắng! Trời sẽ phù hộ cho ông!…”

Khi ông lão về nhà, mụ vợ đã trở thành nhất phẩm phu nhân. Đội mũ nhiễu hoa, mình khoác áo lông, cổ quân ngọc trai, tay đeo nhẫn vàng, chân đi giày đỏ. Có bao nhiêu kẻ hầu người hạ. Ông lão cất tiếng chào: “Kính chào phu nhân…” thì bị mụ mắng một thôi một hồi và ra lệnh bắt lão đi quét dọn chuồng ngựa!

Ít tuần lễ sau, mụ đòi ông lão đến. Mụ giận dữ nói: ‘Tao không thèm làm nhất phẩm phu nhân nữa. Tao muốn làm nữ hoàng kia. Lão hãy đi nhanh ra biển nói với con cá vàng biết thế!”.

Ông lão đáng thương cúi đầu bước đi. Biển nổi sóng mù mịt. Ông lão cất tiếng gọi cá. Lần thứ tư, con cá vàng bơi lại hỏi: “Ông lão ơi! ông cần gì thế?”.

Nghe ông lão nói mụ vợ đã nổi điên đòi làm nữ hoàng, chuyện mụ vợ nổi trận lôi đình, tát vào mặt ông… con cá vàng lại an ủi: “Thôi đừng lo lắng. Cứ về đi. Trời sẽ phù hộ lão. Mụ già sẽ là nữ hoàng”.

Ông lão tội nghiệp về đến nhà thì mụ vợ đã biến thành nữ hoàng. Ông lão sửng sốt khi nhìn thấy nữ hoàng đang ngồi ở bàn tiệc trong cung điện nguy nga. Các thị nữ xúm xít vây quanh, người thì dâng rượu quý, kẻ thì dâng bánh ngon lành. Vệ binh gươm giáo tuốt trần chỉnh tề đứng hầu. Ông lão khúm lúm, cúi rạp xuống đất chào mụ và nói:

– Kính chào nữ hoàng. Chắc bây giờ nữ hoàng đã thỏa lòng rồi chứ?

Mụ quắc mắt quát ra lệnh đuổi đi. Bọn vệ binh xô đến tuốt gươm dọa chém, ông lão run lên. Trước cảnh đáng thương ấy, nhiều người đã chế giễu ông lão: “Đáng kiếp! Có thế mới sáng mắt ra, đừng thấy người sang bắt quàng làm họ!”

Được ít tuần, mụ vợ lại nổi cơn thịnh nộ sai bọn vệ binh đi tìm bắt ông lão đến. Mụ bảo: “Mi hãy đi ra biển tìm con cá vàng và nói với nó là tao không thèm làm nữ hoàng nữa. Tao muốn làm Long vương ngự trên biển, để con cá vùng phải hầu hạ tao và làm theo ý muốn của tao”.

Như một kẻ mất hồn, ông lão âm thầm đi ra biển. Lần thứ 5, ông cất tiếng gọi cá. Một cơn dông tố kinh khủng kéo đến, mặt biển nổi sóng ầm ầm. Một lúc sau mới thấy cá vàng nổi lên. Nghe ông lão nói mụ vợ muốn làm Long vương, cá vàng im lặng, quẫy đuôi lặn sâu xuống biển.

Ông lão tần ngần đứng trên bờ biển đợi chờ mãi đành lủi thủi quay về. Tòa lâu đài và cung điện nguy nga đã biến đi đâu mất. Mụ vợ đang âu sầu rầu rĩ ngồi trước cái máng lợn sứt mẻ trong túp lều rách nát ngày nào.

HẾT

【#10】Con Cá Vàng Và Nàng Lãng Quên, Đọc Bài Con Cá Vàng Và Nàng Lãng Quên Mới Nhất

Cô Út thật ra có tên là Nyi Boungsou Rarang nhưng mọi người thường gọi là Lãng Quên. Không phải là cô bé hay quên, không nhớ gì cả mà là mọi người thường xuyên quên mất cô. Khi mẹ cô dọn cơm, sáu cô chị sà vào ăn như đàn sẻ ngô, ăn lấy ăn để cho đến khi chẳng còn hạt cơm nào. Cô bé Lãng Quên chỉ còn biết ngồi mà khóc nức nở. Khi cha mẹ qua đời, cô bé Lãng Quên còn phải sống khốn khổ hơn. Các cô chị đua nhau lấy chồng, họ tranh lấy hết các chàng trai trong làng đến nỗi chẳng còn chàng trai nào dành cho Lãng Quên.

Trong khi các cô chị ai cũng có chồng con, nhà cửa đề huề, trâu bò đầy chuồng, thóc lúa đầy vựa thì Lãng Quên chẳng có lấy một chỗ trú chân. Cô phải đi ngủ giữa các cụm dương xỉ.

Một hôm các cô chị bảo Lãng Quên đến đập lúa giúp. Cô đến làm từ sáng sớm đến tối mịt và sau khi xong việc, cô chỉ dám hỏi các chị:

– Nếu các chị thương em thì hãy cho em xin một chút gạo để em về nấu bát cháo ăn cho qua ngày.

Các cô chị chẳng những không cho mà còn mắng nhiếc, xỉ vả Lãng Quên thậm tệ:

– Thật là một kẻ trơ trẽn. Mày không biết đây là phần gạo cho gà sao? Mày lại định ăn mất cả phần của gà ư?

Và cô bé được thưởng thêm một trận đánh túi bụi của các cô chị.

Lãng Quên vừa trở về vừa khóc tấm tức. Cô đi lang thang hy vọng tìm được chút gì đó để ăn. Cô cứ đi, đi mãi, cuối cùng cô dừng lại bên hồ nước. Ở đó có một người đi câu hòa câu được con cá. Con cá đang giãy giụa ở đầu dây. Nó mới đẹp làm sao, người nó vàng rực lấp lánh. Tuy nhiên con cá lại rất nhỏ bé, nhỏ đến mức nó có thể nằm ở trên móng tay. Lãng Quên thương con cá lắm, cô bé liền vội vã chạy đến bên người đi câu và khẩn nài:

– Bác ơi, xin bác đừng giết con cá tội nghiệp này. Nếu bác ăn nó, bác cũng chẳng thấy có vị gì vì nó quá nhỏ. Xin bác hãy mở lòng, bác hãy cho cháu. Nó sẽ là người bạn đồng hành của cháu. Để đổi lại, cháu sẽ cầu khấn trời đất phù hộ cho bác có những chuyến đi câu khác may mắn hơn. Cháu muốn cứu mạng sống cho con cá này.

Cũng may, bác đánh cá là người tốt. Bác đưa con cá nhỏ bé cho Lãng Quên. Trong đời cô, cô chưa bao giờ được niềm vui lớn như vậy. Đây là lần đầu tiên cô được nhận một thứ gì đó ở người khác. Cô bé nhanh chóng múc đầy nước vào chiếc gáo dừa và thả con cá vào đó. Cô đặt tên cho nó là Cá Vàng. Mặc dù cô chẳng có gì để ăn, nhưng mỗi khi xin được chút gì cô luôn nhớ mang về cho cá một phần. Cá Vàng cũng lớn dần. Chiếc gáo dừa giờ chẳng đủ chỗ cho nó nữa. Khi nó dài bằng ba ngón tay, cô bé đem nó thả vào một hồ nước nhỏ trong rừng.

Mỗi khi xin được chút cơm, cô bé lại chạy đến bên hồ nước và gọi:

– Cá Vàng! Cá Vàng! Cá Vàng! Lại đây chú cá nhỏ! Chị sẽ cho chú ăn.

Và Cá Vàng cũng không bao giờ chịu ngoi lên nếu như nghe thấy tiếng người lạ. Dần dần, Lãng Quên làm thành một bài thơ gọi cá:

– Cá Vàng! Cá Vàng là cá vàng ơi

Rẽ sóng rẽ khơi lên đây với tôi

Chia sẻ những gì tôi kiếm được

Hãy nhanh lên, cá vàng đáng yêu!

Chỉ nghe thấy Lãng Quên hát như vậy là Cá Vàng đã bơi vào sát bờ, nhô đầu lên khỏi mặt nước và đớp những hạt cơm trong tay cô bạn và để lại vài vảy cá vàng. Và khi Lãng Quên bước đi, cá luôn ra hiệu chào từ biệt bằng cách quẩy đuôi thật mạnh.

Chẳng bao lâu sau, Cá Vàng đã lớn bằng một em bé. Ngày xưa, chú là một con cá chép nhỏ đáng yêu, bây giờ đã thành chú cá chép lớn với lớp vảy bằng vàng lấp lánh. Nó đã hiểu được tiếng người và tuân theo những yêu cầu của Lãng Quên.

Các cô chị độc ác sớm muộn cũng đã biết Lãng Quên thường chuyện trò với một con cá Vàng ở hồ trong rừng. Họ cùng nhau thuyết phục Lãng Quên đưa con cá cho họ. Cô cả nói:

– Này cô em ngốc nghếch, mày chưa biết đến món cá chép rán hay sao?

– Mày có muốn nếm thử món cá hầm chứ? – Cô hai nói.

– Mày chưa bao giờ được thưởng thức món cá nướng hay sao? – Cô ba nói.

Các cô chị dùng hết lời lẽ lúc nịnh nọt, lúc quát mắng để ép Lãng Quên đưa cá cho họ. Họ còn hứa sẽ mời Lãng Quên đến dự tiệc, mang bộ quần áo lụa cho cô để đi dự hội.

Cuối cùng Lãng Quên nói:

– Vậy thì ai là người chia xẻ với tôi những chiếc bánh mà các chị hứa cho tôi nhưng chỉ là bánh vẽ? Không, ngàn lần không. Con cá của tôi, tôi sẽ giữ nó lại. Không có con cá của tôi, các chị cũng chẳng chết đói được.

Các cô chị lần này nhận thấy rằng không thể bắt nạt Lãng Quên như xưa nữa. Chúng gào càng to hơn:

– Hãy chờ đấy, đồ bướng bỉnh, rồi mày sẽ thấy.

Nói rồi, chúng trở về nhà bảo các ông chồng đi câu con cá vàng. Thật kỳ lạ, cá vàng không hề nổi lên. Nó chỉ nổi lên khi nghe Lãng Quên hát bài hát quen thuộc. Đó là điều các cô chị độc ác không hề hay biết. Chúng cố gắng tìm cách nhử cá vàng lên nhưng vô ích.

Một buổi tối, một cô chị nấp vào bụi rậm để rình xem Lãng Quên đã gọi cá vàng lên như thế nào. Cô ta căng tai ra và nghe thấy bài hát gọi cá và nhắc lại cho đến khi thuộc làu.

Sáng hôm sau, nhân lúc Lãng Quên đi làm trong làng, các cô chị tìm đến bên hồ. Chúng đã thủ sẵn chiếc dao nhọn và hy vọng bắt chước giọng Lãng Quên giống nhất. Cô chị cả nhấp một chút mật ngọt rồi bắt đầu lên giọng:

– Cá vàng! Cá vàng là cá vàng ơi

Rẽ sóng rẽ khơi lên với tôi

Chia sẻ những gì tôi kiếm được

Hãy nhanh lên, cá vàng đáng yêu.

Mặt nước hồ động đậy. Cá vàng bơi về phía bờ chỗ các cô chị đang đứng. Cá vàng đã nhầm. Nó đang bơi về phía những kẻ độc ác, họ không mang cơm lại cho cá vàng như Lãng Quên vẫn từng làm. Bàn tay cho cá vàng ăn cơm không phải là bàn tay của Lãng Quên mà là bàn tay của những cô chị độc ác.

Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, cá vàng nhô đầu lên khỏi mặt nước, miệng há sẵn. Nhanh như cắt, các cô chị bắt được cá vàng và chặt đứt đầu. Trở về nhà, các cô chị chia cá vàng. Ai cũng muốn chọn phần ngon, phần đầu còn thừa lại để mặc trên bàn.

Khi màn đêm buông xuống, sau một ngày lao động vất vả, Lãng Quên nhanh chóng trở về bên hồ nước trong khu rừng để gặp lại người bạn bé bỏng của mình. Cô vẫn hát bài hát quen thuộc. Nhưng lần này, mặt nước hồ vẫn yên lặng. Cô hát lại một lần nữa, rồi lần nữa nhưng cá vàng vẫn không xuất hiện. Lãng Quên bắt đầu khóc nức nở. Cô bé cảm thấy cô đơn và tội nghiệp.

– Chẳng lẽ cá vàng lại quên mình rồi sao – Lãng Quên tự nhủ. Bất chợt qua làn nước mắt, cô phát hiện ra trên bãi cỏ ven hồ có một vệt máu.

– Trời ơi mình khóc ra máu thật ư? Cô tự hỏi, trái tim cô thắt lại vì đau khổ.

Trong giây phút đó, cô bỗng nhớ đến các chị của mình và những lời dọa dẫm của họ. Cô liền chạy thục mạng về phía làng. Nhưng khi nghe cô hỏi, các cô chị đều điềm nhiên nói:

– Mày nghĩ chúng tao là kẻ cắp à?

– Chúng tao mà thèm ăn xin như mày à?

Thậm chí các cô ta còn bảo Lãng Quên cứ đến nhà họ mà lục tìm xe có tìm thấy dấu vết của con cá vàng không. Nhận thấy sự trâng tráo này, con gà mái trong chuồng tức quá phải kêu lên:

– Cục ta cục tác

Kia là cái đầu

Trên tấm ván nhỏ

Nghe thấy vậy, các cô chị vội vã giấu chiếc đầu cá trong đống bát đũa trong bồn rửa bát. Con gà mái lại tiếp tục:

– Giữa đống bát đĩa

Là đầu cá vàng

Các cô chị lại vội vã giấu chiếc đầu cá trong bếp lò, lấy miếng thịt rắn che lên trên.

Gà mái lại kêu:

– Cục ta cục tác

Ở giữa bếp lò

Là đầu con cá

Lần này, các cô chị tức điên người với con gà mái, họ đến tóm cổ con gà và trong khi giận dữ, họ tiện tay ném luôn con gà vào chỗ để đầu cá. Họ cười khẩy và chế nhạo Lãng Quên:

– Đây, con cá yêu quý của mày đây. Mày hãy mang nó về nếu mày muốn. Chúng tao ăn thịt nó đấy. Thì đã sao?

Thật tội nghiệp cho Lãng Quên. Nước mắt cô chảy như suối, cô ôm chiếc đầu cá còn lại về chỗ ngủ của mình ở bên hồ. Cô nhẹ nhàng rửa sạch chiếc đầu cá, xức dầu thơm rồi quấn nó vào tấm vải sạch trước khi đem chôn ngay bên cạnh chỗ cô nằm. Hàng ngày, cô tưới lên nấm mồ biết bao nhiêu là nước mắt. Và rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ nấm mồ đó một loại cây kỳ lạ mọc lên và lớn rất nhanh. Mọi người bảo đó là cây chè nhưng lá của nó lại giống như vảy cá và bằng vàng rồng. Trên những chiếc lá vàng là những bông hoa bạc lấp lánh. Những bông hoa này chẳng bao lâu rụng xuống, nhường chỗ cho những quả mọng mà chưa ai từng nhìn thấy. Đó là những quả bằng đá quý, ngọc trai, kim cương, tất cả đều to như đầu con cá xấu số.

Ai nhìn lên cây cũng phải lóa mắt, ban đêm cây tỏa ánh sáng còn hơn ban ngày nắng chói chang.

Vào một ngày đẹp trời, nhà vua trẻ đi ngang qua khu rừng. Nhìn thấy cây thần kỳ liền cho đòi gặp chủ nhân. Cô gái xinh đẹp có vẻ mặt buồn buồn bước ra từ trong ngôi lều lụp xụp ra về kể lại cho nhà vua nghe mọi chuyện. Ngay lập tức, nhà vua đem lòng yêu mến cô gái. Ngài đưa cô về cung điện và cô bé Lãng Quên của chúng ta ngày xưa giờ đã trở thành hoàng hậu.

Lãng Quên cho đem chiếc đầu cá vàng về chôn cất trong vườn thượng uyển và ở đó lại mọc lên một cây kỳ lạ. Mỗi tối, cô lại đến bên cây, khóc thương cho số phận con cá và nước mắt cô lại tưới vào gốc cây. Chẳng bao lâu cây thần kỳ lại lớn thành cây vàng, hoa bạc và quả kim cương và vương quốc đó trở nên giàu có nhất thế gian.

Thời gian trôi qua và một năm hạn hán đã đến với vương quốc nọ. Con người và súc vật phải đi lang thang khắp nơi kiếm nước để uống. Khu rừng rậm cũng trở nên khô héo và rụng hết lá. Các cô chị độc ác đành phải từ bỏ đàn trâu vì chúng đã chết vì quá khát và đói. Ngay các cô ta cũng chẳng còn gì để ăn và uống. Họ liền lần tìm tới nhà cô em út. Nhưng hoàng hậu không thứ tha cho sự độc ác của họ, cả ba lần cô đều cho người xua đuổi họ về. Một lần, khi cô đến khóc bên nấm mồ cá vàng, cây quý bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết, những vảy vàng va vào nhau tạo nên một bản nhạc:

Từ những oán hận cũ

Cây vàng đã mọc lên

Và bạn, người bạn quý

Hãy thứ tha lỗi lầm

Nghe cây hát như vậy, Lãng Quên liền bỏ qua mọi lỗi lầm cho các cô chị và cô cũng đã quên hết những gì mà họ đã hại cô, hại cá vàng. Từ đó bảy chị em lại được sống trong tình yêu thương và hạnh phúc.