Xem Nhiều 2/2023 #️ Đọc Truyện Hồng Phai Xanh Thắm # Top 8 Trend | Fcbarcelonavn.com

Xem Nhiều 2/2023 # Đọc Truyện Hồng Phai Xanh Thắm # Top 8 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Hồng Phai Xanh Thắm mới nhất trên website Fcbarcelonavn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ra khỏi Thọ An đường, Hoa Lan liền đến phòng Vương thị. Vốn là Vương thị đã đốt địa long chờ chị ấy, thấy con gái đến bèn kêu nha hoàn dâng trà đốt lò. Hoa Lan thấy trong phòng chỉ có Vương thị liền hỏi : “Trang nhi đâu rồi ạ?”

Vương thị kéo con ngồi lên kháng, cười nói ” Chơi cùng các em gái con, chúng nó dọn hết bàn ghế đi để lấy khoảng trống chơi bịt mắt bắt dê, có ma ma bên cạnh, con yên tâm”.

Hoa Lan nhận lấy lò sưởi tay từ Thải Hoàn, cười với Vương thị ” Con không lo lắng, chỉ ngại em Sáu thôi, chứ Như Lan Mặc Lan đều không có kiên nhẫn dỗ trẻ con đâu.”

“Con bé Sáu cũng là trẻ con, tính còn ham chơi, vừa vặn ở cùng Trang Nhi.” Vương thị nhìn ra cửa, đuổi hết nha hoàn trong phòng, sau cùng Thải Hoàn buông rèm xuống, canh ở cửa.

Vương thị đến ngồi cạnh Hoa Lan, cẩn thận ngắm nhìn con gái, thấy như mới trang điểm, lông mi có phần ướt bèn khẽ hỏi: “Con đã kể hết với lão phu nhân à?”

Hoa Lan mệt mỏi nhìn sang Vương thị, khép hờ mắt nói “Ánh mắt bà nội tinh tường như vậy, con làm sao giấu giếm được, cũng đã nói sơ hết rồi.” Vương thị thấy con gái tuy thần sắc mệt mỏi nhưng tinh thần thoải mái hơn, nghĩ cũng nhờ lần nói chuyện này bèn hỏi ” Lão phu nhân nói gì với con?”

Hoa Lan mở mắt, mỉm cười nói:” Rốt cuộc vẫn là bà nội có kinh nghiệm, nghe xong chuyện nhà chồng con, chỉ dạy con hai chuyện. Một là nhanh chóng buông việc quản gia kia ra.” Vương thị vừa nghe liền nóng nảy ngắt lời: ” Lão phu nhân thật hồ đồ, khó khăn lắm con mới được nhận việc này, mấy năm nay tốn bao nhiêu sức, nói buông là buông được sao.”

Hoa Lan thờ dài nói: “Con cũng tiếc, nhưng bà nội nói cũng đúng, phủ Trung Cần bá tương lai cũng không phải do con rể mẹ làm chủ, quản tốt thì cũng là may áo cho người mặc, mà làm không tốt thì chính mình còn hao của ấy. Huống hồ việc cấp bách trước mắt con là sinh con trai.”

Vương thị vừa nghe liền hừ nhẹ: “Vô nghĩa, mẹ cũng biết việc của con là phải sinh con trai, lão phu nhân nói cũng như không.”

Hoa Lan liếc mẹ một cái, giận dỗi nói: “Mẹ mới là nói cũng như không. Bà nội chẳng những nói mà còn bày cách cho con. Người biết Bạch Thạch Đàm – Hạ lão phu nhân, vị lão phu nhân kia thưở nhỏ ở nhà mẹ đẻ học y, chính là Trương gia tam đại ngự y, phụ thân tinh thông y thuật, chỉ tiếc bà là khuê nữ, nếu là nam nhi thì đã có thể hành nghề y cứu người rồi. Sau này lập gia đình cũng không người nào biết. bà nội bảo con nhờ cậy bà ấy.”

Vương thị vừa nghe đuôi mày hân hoan: “Thật không? Cái này mẹ cũng không biết, may mắn lão phu nhân lại rõ ràng như vậy. Tuy bên canh con có đứa con vợ lẽ nhưng lại chẳng có đứa con ruột nào. Trước đây vì thể diện, con không dám giống trống khua chiêng mời thầy thuốc, vả lại bọn họ toàn là nam nhân, làm sao bắt mạch tỉ mỉ được. Thật tội cho con mẹ.”

Hoa Lan trong mắt ánh lên tia chờ mong, vui sướng nói: “Bà nội còn bảo chuyện này không nên nói ra, chỉ mời Hạ lão phu nhân đến làm khách trong nhà ta khi nào con về nhà đẻ là được, cho nên mới muốn con buông việc quản gia, để dễ bề đi lại, cũng từ từ mà chữa trị.”

Vương thị chắp tay trước ngực, luôn miệng niệm Phật: “A di đà Phật, Thái Thượng Lão Quân, thế là cháu trai con có hi vọng rồi. Lão phu nhân là người ăn nói chắc chắn, chuyện Hạ lão phu nhân kia không mười thì cũng tám chin phần đúng.” Sinh con là nhiệm vụ trước mắt, quản gia cũng không quan trọng bằng.

Hoa Lan miễn cưỡng dựa vào vai Vương thị nói: ” Mẹ, mọi người đến kinh thành thật tốt, con có nhà mẹ đẻ để dựa vào.”

Vương thị ôm con gái, trong lòng yêu quý vạn phần, ngoài miệng thì mắng: “Đều là do con tính cậy mạnh, trong thư không chịu nói thật. Mẹ chồng con cũng bất công, chị dâu con không sinh được thì bồi bổ đến mấy năm mới có mụn con trai. Con sảy đứa nhỏ cũng mới qua vài năm, liền vội vội vàng vàng đưa một đứa hầu ngủ qua. Cũng may con còn có đầu óc, đưa ngay một đứa hầu hồi môn sang làm hầu ngủ, sinh được đứa con trai mới khiến mẹ chồng ngậm miệng.”

Hoa Lan trong lòng không vui, giọng căm hận nói: ” Chị dâu là cháu đằng ngoại của mẹ chồng, tất nhiên thân hơn so với con, nay nhà mẹ đẻ chị ta không có người làm quan mà còn tự cao tự đại.” Vương thị vỗ về lưng con gái, cười nói: “Con biết thế là tốt rồi. Con rể là người có khả năng, tương lai hai đứa ra riêng là tốt đẹp thôi. Nay đừng so đo với nó, trước hết vẫn là sinh con trai quan trọng hơn.”

Hoa Lan cũng rất chờ mong, nhẹ nhàng nói: “Chỉ hi vọng như thế.”

Vương thị ôm con gái, suy nghĩ sâu xa: ” Nay hôn sự em trai con đã định, em gái cũng tìm một nhà tốt, mẹ chẳng còn mong gì hơn.”

Hoa Lan ngẩng đầu, cười nhẹ, kéo dài giọng nói: “Mẹ, mẹ vẫn nên gả Như Lan cho em họ đi, nhân lúc bà ngoại còn mạnh khỏe, mợ cũng không tiện dông dài. Người mà thay đổi chắc mợ cười vào mặt cho ấy.”

Vương thị thẹn quá hóa giận, làm bộ đánh Hoa Lan: “Con cái đồ vô tâm, con được gả vào phủ bá tước, chẳng nhẽ em con cũng không tìm được mối nào ổn…? Cậu con mặc dù tốt, nhưng …, cháu trai cũng thật thà chất phác quá, mẹ sợ em gái con chê là nhu nhược.”

Hoa Lan vừa cười vừa tránh Vương thị, chặn tay lại nói: “Chức quan của cậu dù không cao nhưng nhà ngoại bấy nhiêu năm của cải cũng không ít, em họ lại là người thành thật, không có tâm địa gian xảo.” Nói đến tự dưng thương cảm, ” Mẹ, mẹ cho rằng con ở nhà chồng sống dễ chịu sao, lại nói phủ Trung cần bá cũng tương đối đìu hiu, nếu đổi lại một nhà chồng có tước vị danh giá, còn chưa biết sẽ ra vẻ đến thế nào đâu. Mẹ nói tính tình con không tốt, nhưng mà Như Lan còn không được bằng con, nhan sắc thường thường, ở nơi nhà cao cửa rộng như thế làm sao mà sống được.”

Vương thị thấy nét mặt con gái chán nản, biết nàng không đổi ý, cũng khẽ thở dài, lặng im trong chốc lát. Hoa Lan nhoẻn miệng cười: “Không ngờ em Sáu trổ mã xinh đẹp như vậy, cử chỉ nói năng cũng khiến người ta yêu thích. Qua năm con đưa em ấy ra ngoài gặp gỡ nhiều người, có thể tìm thấy một mối nhân duyên tốt, bà nội sẽ cao hứng lắm.”

Vương thị thấy con gái cả xem thường em gái ruột, lại coi trọng Minh Lan, trừng mắt nói: “Con đừng nhiều chuyện, việc hôn nhân của cái Minh, lão phu nhân đã sớm có ý định, chính là cháu trai nhà họ Hạ ở Bạch Thạch Đàm, à, hình như còn có em trai nhà cô họ và cậu ấm bên nhà đẻ bác gái cả con nữa, vì chuyện này, lão phu nhân đặc biệt về quê một chuyến, ghi tên Minh Lan dưới danh nghĩa mẹ.”

Hoa Lan nghe Vương thị nhắc đến ba ứng cử viên cùng một lúc thì hơi bất ngờ, lập tức cười nói: “Lão phu nhân đây là ý gì nhỉ? Bà trước đây không phải chỉ ưng người đọc sách thôi sao. Nhà bác cùng nhà đẻ bác dâu đều là thương nhân, Hạ gia kia cũng không tệ, mặc dù người làm quan trong tộc cũng không nhiều, chức quan tuy không cao, nhưng cũng là một gia tộc lớn. Nhưng mà, nhà họ sao lại coi trọng Minh Lan?”

Vương thị cũng cười, mặt mày hớn hở nói: “Ai bảo không phải? Ngày trước tìm mối hôn cho con tiện nhân kia lão phu nhân cũng không để tâm nhiều, giờ đến lượt Minh Lan, bà lại toàn tâm toàn ý. Tóm lại là thiên vị đi, không muốn con bé Sáu chịu khổ.! À, đúng rồi, đứa con trai Hạ gia kia là thuộc chi thứ.”

Hoa Lan nhướng mày, sẵng giọng nói: “Mẹ, mấy năm này mẹ với dì Lâm tranh đấu đến mụ mị rồi à? Dì ấy làm sao bì được với em Sáu nhà mình, cùng lắm là dì ta được lão phu nhân tốt bụng nuôi dưỡng, không tiền không thế, không quen không thân, coi như muốn tìm nhà phú quý, người ta cũng chẳng thèm để mắt. Ngược lại, em Sáu là ruột thịt nhà mình, là cháu chắt của lão phu nhân, bên trên còn có bà nội và cha anh, bên dưới còn có phu nhân và chị em, lại không thể ngang vai với con và em Như Lan, nhưng cũng không phải là thua kém.”

Vương thị đanh mặt nói: “Con nhiệt tình thế để làm gì? Nó với con cũng không phải cùng một mẹ sinh ra.” Hoa Lan vuốt vuốt tay, có ý trêu chọc nói: ” Cũng không còn cách nào, cùng một mẹ sinh ra đâu có được lựa chọn.”

Nói xong bèn nghịch ngợm tránh ra, ai ngờ Vương thị không tức giận, lại thở dài nói: ‘ Hài.. Hai cha con miệng lưỡi thật giống nhau, cha con cũng nói như vậy. Qua mấy ngày nữa là đến đại thọ bảy mươi tuổi của Tương Dương hầu, cha con còn dặn dò mẹ đưa cả Mặc Lan, Minh Lan theo.”

Hoa Lan có vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức hiểu rõ: “Cha nghĩ như vậy cũng có lý, tìm được mối hôn tốt chung quy cũng là trợ giúp cho nhà mình , chính là… Nếu Mặc nhi gả được chỗ tốt, há chẳng phải tiện nhân kia càng đắc ý hơn sao?”

Hai mẹ con nhìn vào mắt nhau, trong lòng có cùng suy nghĩ. Kì thật Vương thị làm sao không nghĩ chuyện động tay động chân, nhưng Như Lan còn chưa xuất giá, ném chuột sợ vỡ đồ, cũng không thể làm hỏng thanh danh con gái họ Thịnh được.

Tối nay, Viên Văn Thiệu xong việc bèn đến phủ Thịnh, thỉnh an lão phu nhân rồi cùng cha vợ và ba em trai vợ nói chuyện. Viên Văn Thiệu là người khôn ngoan, làm võ quan thừa chức nhờ gia tộc, ban đầu còn khó khăn trong việc khơi thông quan hệ cùng quan văn, nhưng việc Thịnh Hoành gả con gái đúng là một cước khơi thông dòng chảy, mọi bề vừa vặn suôn sẻ.

Vương thị thấy trong nhà náo nhiệt bèn mời vợ chồng chị gái tức vợ chồng Khang thị đến tụ họp, đến cùng còn có đôi vợ chồng trẻ Trường Ngô, thế là nhà họ Thịnh bèn mở hai bàn tiệc.

Bàn tiệc ngoài, cánh đàn ông ăn uống linh đình, nói chuyện quan trường rồi đến chuyện nhân tình, nhiệt tình say sưa. Cách vách là nơi thiết đãi nữ quyến. Minh Lan cẩn thận nghe được tiếng nói chuyện bên ngoài, thấy rất thông cảm, cổ đại quả nhiên là kiểu xã hội gia tộc, chính là phái Thanh lưu đề cao đọc sách khoa cử cũng vô cùng chú trọng mối quan hệ đan xen phức tạp với thầy trò cùng khóa, có điều … Xã hội hiện đại chẳng phải cũng thế sao

Minh Lan còn nhớ đã từng thấy trong tạp chí, mấy vị lãnh tụ chính trị ngoại quốc đều được bồi dưỡng từ những trường đại học hàng đầu, ví dụ như vụ trường Oxford Cambridge mở đại hội sinh viên, một quả lựu đạn ném vào bên trong, các nhân vật chính trị đầu não nước Anh có thể một mẻ tóm hết thủ phạm vào lưới.[i] (Quả này chắc là đang nói về một vụ ném lựu đạn gì đấy ở bên Anh, hic, bạn Minh Lan lan man quá, tớ cũng không hiểu lắm, mọi người thông cảm!). [/i]

Tuy rằng ở ngoài kia một bàn đều là quan phẩm cấp không cao, cao nhất cũng là Thịnh Hoành – quan ngũ phẩm, nhưng tập hợp lực lượng gia tộc cũng không nhỏ.

Cả nhà tề tựu, Vương thị hết sức vui vẻ, uống nhiều thêm mấy chén, khuôn mặt đỏ bừng cũng thêm mấy phần tư sắc. Bên cạnh là dì Khang ngược lại có vẻ tiều tụy, có phần thua kém em gái. Cũng may nhìn Duẫn nhi sắc mặt hồng hào, sau tân hôn lại thêm mấy phần kiều diễm nên dì ấy cũng được an ủi ít nhiều, cuối cùng thì mối hôn này cũng không tệ, bèn kính lão phu nhân liên tục vài chén. Lão phu nhân cũng sảng khoái uống, sau đó bèn bảo Phòng ma ma đưa về nghỉ ngơi.

Trang nhi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng như bôi son, cùng với Minh Lan người chạy ta đuổi chơi vui vẻ đến trưa, người ngợm hoạt bát, đến ăn cơm cũng ngồi cạnh Minh Lan. Hoa Lan thấy con gái nói chuyện lanh lảnh càng thêm vui vẻ.

Minh Lan sức cùng lực kiệt, nàng thấm sâu đạo lý: Cho dù thoạt nhìn là đứa bé thẹn thùng nhưng đùa nháo lên cũng vô cùng hao tổn năng lượng . Giờ nàng chỉ muốn thoát khỏi cái bọc nhỏ này thôi.”

Cuối buổi tiệc tối, Thịnh lão phu nhân sợ Minh Lan uống rượu trúng gió, mấy đứa hầu không chăm sóc tốt bèn để Phòng ma ma đưa nàng về Thọ An đường ngủ. Sau chừng một nén nhang uống canh giải rượu, Minh Lan thoải mái mặc người rửa mặt chải đầu thay đồ, ăn thêm một bụng bánh đậu xanh rồi ôm tay bà nội ngủ. Nằm một lát không hiểu sao lại chẳng ngủ được, có chút tinh thần, hai bà cháu bèn trò chuyện.

“Con mới lần đầu thấy dượng Khang, sao lại.. Khác hẳn với lời đồn, còn kém xa cha.” Minh Lan nhớ lại lúc thỉnh an, dượng Khang khi trẻ chắc là cũng giống Thịnh Hoành, thiếu niên tuấn tú, nhưng hiện giờ Thịnh Hoành mang dáng vẻ trung niên khí thế, dượng Khang lại có vẻ tửu sắc quá độ, ánh mắt đục ngầu, thái độ kiêu căng.

Lão phu nhân thở dài nói: “Cha con ngày bé trải qua nhân tình ấm lạnh, mới biết hôm nay không dễ dàng, nên sinh ra mấy phần thận trọng, vả lại dượng con là con trai độc nhất, Khang lão phu nhân cưng chiều vô cùng…” Thế rồi không nói nữa.

Minh Lan âm thầm bổ sung: Con hư tại mẹ.

“Dì Khang thật xinh đẹp, không giống phu nhân.” Minh Lan nhớ tới người phụ nữ trung niên dáng vẻ tiều tụy, trong lòng xôn xao, úp cái bụng tròn vo bên người lão phu nhân: “Lúc ấy vì sao bà không cưới dì ấy làm dâu?”

Truyện: Hồng Phai Xanh Thắm

Ra khỏi Thọ An đường, Hoa Lan liền đến phòng Vương thị. Vốn là Vương thị đã đốt địa long chờ chị ấy, thấy con gái đến bèn kêu nha hoàn dâng trà đốt lò. Hoa Lan thấy trong phòng chỉ có Vương thị liền hỏi : “Trang nhi đâu rồi ạ?”

Vương thị kéo con ngồi lên kháng, cười nói ” Chơi cùng các em gái con, chúng nó dọn hết bàn ghế đi để lấy khoảng trống chơi bịt mắt bắt dê, có ma ma bên cạnh, con yên tâm”.

Hoa Lan nhận lấy lò sưởi tay từ Thải Hoàn, cười với Vương thị ” Con không lo lắng, chỉ ngại em Sáu thôi, chứ Như Lan Mặc Lan đều không có kiên nhẫn dỗ trẻ con đâu.”

“Con bé Sáu cũng là trẻ con, tính còn ham chơi, vừa vặn ở cùng Trang Nhi.” Vương thị nhìn ra cửa, đuổi hết nha hoàn trong phòng, sau cùng Thải Hoàn buông rèm xuống, canh ở cửa.

Vương thị đến ngồi cạnh Hoa Lan, cẩn thận ngắm nhìn con gái, thấy như mới trang điểm, lông mi có phần ướt bèn khẽ hỏi: “Con đã kể hết với lão phu nhân à?”

Hoa Lan mệt mỏi nhìn sang Vương thị, khép hờ mắt nói “Ánh mắt bà nội tinh tường như vậy, con làm sao giấu giếm được, cũng đã nói sơ hết rồi.” Vương thị thấy con gái tuy thần sắc mệt mỏi nhưng tinh thần thoải mái hơn, nghĩ cũng nhờ lần nói chuyện này bèn hỏi ” Lão phu nhân nói gì với con?”

Hoa Lan mở mắt, mỉm cười nói:” Rốt cuộc vẫn là bà nội có kinh nghiệm, nghe xong chuyện nhà chồng con, chỉ dạy con hai chuyện. Một là nhanh chóng buông việc quản gia kia ra.” Vương thị vừa nghe liền nóng nảy ngắt lời: ” Lão phu nhân thật hồ đồ, khó khăn lắm con mới được nhận việc này, mấy năm nay tốn bao nhiêu sức, nói buông là buông được sao.”

Hoa Lan thờ dài nói: “Con cũng tiếc, nhưng bà nội nói cũng đúng, phủ Trung Cần bá tương lai cũng không phải do con rể mẹ làm chủ, quản tốt thì cũng là may áo cho người mặc, mà làm không tốt thì chính mình còn hao của ấy. Huống hồ việc cấp bách trước mắt con là sinh con trai.”

Vương thị vừa nghe liền hừ nhẹ: “Vô nghĩa, mẹ cũng biết việc của con là phải sinh con trai, lão phu nhân nói cũng như không.”

Hoa Lan liếc mẹ một cái, giận dỗi nói: “Mẹ mới là nói cũng như không. Bà nội chẳng những nói mà còn bày cách cho con. Người biết Bạch Thạch Đàm – Hạ lão phu nhân, vị lão phu nhân kia thưở nhỏ ở nhà mẹ đẻ học y, chính là Trương gia tam đại ngự y, phụ thân tinh thông y thuật, chỉ tiếc bà là khuê nữ, nếu là nam nhi thì đã có thể hành nghề y cứu người rồi. Sau này lập gia đình cũng không người nào biết. bà nội bảo con nhờ cậy bà ấy.”

Vương thị vừa nghe đuôi mày hân hoan: “Thật không? Cái này mẹ cũng không biết, may mắn lão phu nhân lại rõ ràng như vậy. Tuy bên canh con có đứa con vợ lẽ nhưng lại chẳng có đứa con ruột nào. Trước đây vì thể diện, con không dám giống trống khua chiêng mời thầy thuốc, vả lại bọn họ toàn là nam nhân, làm sao bắt mạch tỉ mỉ được. Thật tội cho con mẹ.”

Hoa Lan trong mắt ánh lên tia chờ mong, vui sướng nói: “Bà nội còn bảo chuyện này không nên nói ra, chỉ mời Hạ lão phu nhân đến làm khách trong nhà ta khi nào con về nhà đẻ là được, cho nên mới muốn con buông việc quản gia, để dễ bề đi lại, cũng từ từ mà chữa trị.”

Vương thị chắp tay trước ngực, luôn miệng niệm Phật: “A di đà Phật, Thái Thượng Lão Quân, thế là cháu trai con có hi vọng rồi. Lão phu nhân là người ăn nói chắc chắn, chuyện Hạ lão phu nhân kia không mười thì cũng tám chin phần đúng.” Sinh con là nhiệm vụ trước mắt, quản gia cũng không quan trọng bằng.

Hoa Lan miễn cưỡng dựa vào vai Vương thị nói: ” Mẹ, mọi người đến kinh thành thật tốt, con có nhà mẹ đẻ để dựa vào.”

Vương thị ôm con gái, trong lòng yêu quý vạn phần, ngoài miệng thì mắng: “Đều là do con tính cậy mạnh, trong thư không chịu nói thật. Mẹ chồng con cũng bất công, chị dâu con không sinh được thì bồi bổ đến mấy năm mới có mụn con trai. Con sảy đứa nhỏ cũng mới qua vài năm, liền vội vội vàng vàng đưa một đứa hầu ngủ qua. Cũng may con còn có đầu óc, đưa ngay một đứa hầu hồi môn sang làm hầu ngủ, sinh được đứa con trai mới khiến mẹ chồng ngậm miệng.”

Hoa Lan trong lòng không vui, giọng căm hận nói: ” Chị dâu là cháu đằng ngoại của mẹ chồng, tất nhiên thân hơn so với con, nay nhà mẹ đẻ chị ta không có người làm quan mà còn tự cao tự đại.” Vương thị vỗ về lưng con gái, cười nói: “Con biết thế là tốt rồi. Con rể là người có khả năng, tương lai hai đứa ra riêng là tốt đẹp thôi. Nay đừng so đo với nó, trước hết vẫn là sinh con trai quan trọng hơn.”

Hoa Lan cũng rất chờ mong, nhẹ nhàng nói: “Chỉ hi vọng như thế.”

Vương thị ôm con gái, suy nghĩ sâu xa: ” Nay hôn sự em trai con đã định, em gái cũng tìm một nhà tốt, mẹ chẳng còn mong gì hơn.”

Hoa Lan ngẩng đầu, cười nhẹ, kéo dài giọng nói: “Mẹ, mẹ vẫn nên gả Như Lan cho em họ đi, nhân lúc bà ngoại còn mạnh khỏe, mợ cũng không tiện dông dài. Người mà thay đổi chắc mợ cười vào mặt cho ấy.”

Vương thị thẹn quá hóa giận, làm bộ đánh Hoa Lan: “Con cái đồ vô tâm, con được gả vào phủ bá tước, chẳng nhẽ em con cũng không tìm được mối nào ổn…? Cậu con mặc dù tốt, nhưng …, cháu trai cũng thật thà chất phác quá, mẹ sợ em gái con chê là nhu nhược.”

Hoa Lan vừa cười vừa tránh Vương thị, chặn tay lại nói: “Chức quan của cậu dù không cao nhưng nhà ngoại bấy nhiêu năm của cải cũng không ít, em họ lại là người thành thật, không có tâm địa gian xảo.” Nói đến tự dưng thương cảm, ” Mẹ, mẹ cho rằng con ở nhà chồng sống dễ chịu sao, lại nói phủ Trung cần bá cũng tương đối đìu hiu, nếu đổi lại một nhà chồng có tước vị danh giá, còn chưa biết sẽ ra vẻ đến thế nào đâu. Mẹ nói tính tình con không tốt, nhưng mà Như Lan còn không được bằng con, nhan sắc thường thường, ở nơi nhà cao cửa rộng như thế làm sao mà sống được.”

Vương thị thấy nét mặt con gái chán nản, biết nàng không đổi ý, cũng khẽ thở dài, lặng im trong chốc lát. Hoa Lan nhoẻn miệng cười: “Không ngờ em Sáu trổ mã xinh đẹp như vậy, cử chỉ nói năng cũng khiến người ta yêu thích. Qua năm con đưa em ấy ra ngoài gặp gỡ nhiều người, có thể tìm thấy một mối nhân duyên tốt, bà nội sẽ cao hứng lắm.”

Vương thị thấy con gái cả xem thường em gái ruột, lại coi trọng Minh Lan, trừng mắt nói: “Con đừng nhiều chuyện, việc hôn nhân của cái Minh, lão phu nhân đã sớm có ý định, chính là cháu trai nhà họ Hạ ở Bạch Thạch Đàm, à, hình như còn có em trai nhà cô họ và cậu ấm bên nhà đẻ bác gái cả con nữa, vì chuyện này, lão phu nhân đặc biệt về quê một chuyến, ghi tên Minh Lan dưới danh nghĩa mẹ.”

Hoa Lan nghe Vương thị nhắc đến ba ứng cử viên cùng một lúc thì hơi bất ngờ, lập tức cười nói: “Lão phu nhân đây là ý gì nhỉ? Bà trước đây không phải chỉ ưng người đọc sách thôi sao. Nhà bác cùng nhà đẻ bác dâu đều là thương nhân, Hạ gia kia cũng không tệ, mặc dù người làm quan trong tộc cũng không nhiều, chức quan tuy không cao, nhưng cũng là một gia tộc lớn. Nhưng mà, nhà họ sao lại coi trọng Minh Lan?”

Vương thị cũng cười, mặt mày hớn hở nói: “Ai bảo không phải? Ngày trước tìm mối hôn cho con tiện nhân kia lão phu nhân cũng không để tâm nhiều, giờ đến lượt Minh Lan, bà lại toàn tâm toàn ý. Tóm lại là thiên vị đi, không muốn con bé Sáu chịu khổ.! À, đúng rồi, đứa con trai Hạ gia kia là thuộc chi thứ.”

Hoa Lan nhướng mày, sẵng giọng nói: “Mẹ, mấy năm này mẹ với dì Lâm tranh đấu đến mụ mị rồi à? Dì ấy làm sao bì được với em Sáu nhà mình, cùng lắm là dì ta được lão phu nhân tốt bụng nuôi dưỡng, không tiền không thế, không quen không thân, coi như muốn tìm nhà phú quý, người ta cũng chẳng thèm để mắt. Ngược lại, em Sáu là ruột thịt nhà mình, là cháu chắt của lão phu nhân, bên trên còn có bà nội và cha anh, bên dưới còn có phu nhân và chị em, lại không thể ngang vai với con và em Như Lan, nhưng cũng không phải là thua kém.”

Vương thị đanh mặt nói: “Con nhiệt tình thế để làm gì? Nó với con cũng không phải cùng một mẹ sinh ra.” Hoa Lan vuốt vuốt tay, có ý trêu chọc nói: ” Cũng không còn cách nào, cùng một mẹ sinh ra đâu có được lựa chọn.”

Nói xong bèn nghịch ngợm tránh ra, ai ngờ Vương thị không tức giận, lại thở dài nói: ‘ Hài.. Hai cha con miệng lưỡi thật giống nhau, cha con cũng nói như vậy. Qua mấy ngày nữa là đến đại thọ bảy mươi tuổi của Tương Dương hầu, cha con còn dặn dò mẹ đưa cả Mặc Lan, Minh Lan theo.”

Hoa Lan có vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức hiểu rõ: “Cha nghĩ như vậy cũng có lý, tìm được mối hôn tốt chung quy cũng là trợ giúp cho nhà mình , chính là… Nếu Mặc nhi gả được chỗ tốt, há chẳng phải tiện nhân kia càng đắc ý hơn sao?”

Hai mẹ con nhìn vào mắt nhau, trong lòng có cùng suy nghĩ. Kì thật Vương thị làm sao không nghĩ chuyện động tay động chân, nhưng Như Lan còn chưa xuất giá, ném chuột sợ vỡ đồ, cũng không thể làm hỏng thanh danh con gái họ Thịnh được.

Tối nay, Viên Văn Thiệu xong việc bèn đến phủ Thịnh, thỉnh an lão phu nhân rồi cùng cha vợ và ba em trai vợ nói chuyện. Viên Văn Thiệu là người khôn ngoan, làm võ quan thừa chức nhờ gia tộc, ban đầu còn khó khăn trong việc khơi thông quan hệ cùng quan văn, nhưng việc Thịnh Hoành gả con gái đúng là một cước khơi thông dòng chảy, mọi bề vừa vặn suôn sẻ.

Vương thị thấy trong nhà náo nhiệt bèn mời vợ chồng chị gái tức vợ chồng Khang thị đến tụ họp, đến cùng còn có đôi vợ chồng trẻ Trường Ngô, thế là nhà họ Thịnh bèn mở hai bàn tiệc.

Bàn tiệc ngoài, cánh đàn ông ăn uống linh đình, nói chuyện quan trường rồi đến chuyện nhân tình, nhiệt tình say sưa. Cách vách là nơi thiết đãi nữ quyến. Minh Lan cẩn thận nghe được tiếng nói chuyện bên ngoài, thấy rất thông cảm, cổ đại quả nhiên là kiểu xã hội gia tộc, chính là phái Thanh lưu đề cao đọc sách khoa cử cũng vô cùng chú trọng mối quan hệ đan xen phức tạp với thầy trò cùng khóa, có điều … Xã hội hiện đại chẳng phải cũng thế sao

Minh Lan còn nhớ đã từng thấy trong tạp chí, mấy vị lãnh tụ chính trị ngoại quốc đều được bồi dưỡng từ những trường đại học hàng đầu, ví dụ như vụ trường Oxford Cambridge mở đại hội sinh viên, một quả lựu đạn ném vào bên trong, các nhân vật chính trị đầu não nước Anh có thể một mẻ tóm hết thủ phạm vào lưới.[i] (Quả này chắc là đang nói về một vụ ném lựu đạn gì đấy ở bên Anh, hic, bạn Minh Lan lan man quá, tớ cũng không hiểu lắm, mọi người thông cảm!). [/i]

Tuy rằng ở ngoài kia một bàn đều là quan phẩm cấp không cao, cao nhất cũng là Thịnh Hoành – quan ngũ phẩm, nhưng tập hợp lực lượng gia tộc cũng không nhỏ.

Cả nhà tề tựu, Vương thị hết sức vui vẻ, uống nhiều thêm mấy chén, khuôn mặt đỏ bừng cũng thêm mấy phần tư sắc. Bên cạnh là dì Khang ngược lại có vẻ tiều tụy, có phần thua kém em gái. Cũng may nhìn Duẫn nhi sắc mặt hồng hào, sau tân hôn lại thêm mấy phần kiều diễm nên dì ấy cũng được an ủi ít nhiều, cuối cùng thì mối hôn này cũng không tệ, bèn kính lão phu nhân liên tục vài chén. Lão phu nhân cũng sảng khoái uống, sau đó bèn bảo Phòng ma ma đưa về nghỉ ngơi.

Trang nhi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng như bôi son, cùng với Minh Lan người chạy ta đuổi chơi vui vẻ đến trưa, người ngợm hoạt bát, đến ăn cơm cũng ngồi cạnh Minh Lan. Hoa Lan thấy con gái nói chuyện lanh lảnh càng thêm vui vẻ.

Minh Lan sức cùng lực kiệt, nàng thấm sâu đạo lý: Cho dù thoạt nhìn là đứa bé thẹn thùng nhưng đùa nháo lên cũng vô cùng hao tổn năng lượng . Giờ nàng chỉ muốn thoát khỏi cái bọc nhỏ này thôi.”

Cuối buổi tiệc tối, Thịnh lão phu nhân sợ Minh Lan uống rượu trúng gió, mấy đứa hầu không chăm sóc tốt bèn để Phòng ma ma đưa nàng về Thọ An đường ngủ. Sau chừng một nén nhang uống canh giải rượu, Minh Lan thoải mái mặc người rửa mặt chải đầu thay đồ, ăn thêm một bụng bánh đậu xanh rồi ôm tay bà nội ngủ. Nằm một lát không hiểu sao lại chẳng ngủ được, có chút tinh thần, hai bà cháu bèn trò chuyện.

“Con mới lần đầu thấy dượng Khang, sao lại.. Khác hẳn với lời đồn, còn kém xa cha.” Minh Lan nhớ lại lúc thỉnh an, dượng Khang khi trẻ chắc là cũng giống Thịnh Hoành, thiếu niên tuấn tú, nhưng hiện giờ Thịnh Hoành mang dáng vẻ trung niên khí thế, dượng Khang lại có vẻ tửu sắc quá độ, ánh mắt đục ngầu, thái độ kiêu căng.

Lão phu nhân thở dài nói: “Cha con ngày bé trải qua nhân tình ấm lạnh, mới biết hôm nay không dễ dàng, nên sinh ra mấy phần thận trọng, vả lại dượng con là con trai độc nhất, Khang lão phu nhân cưng chiều vô cùng…” Thế rồi không nói nữa.

Minh Lan âm thầm bổ sung: Con hư tại mẹ.

“Dì Khang thật xinh đẹp, không giống phu nhân.” Minh Lan nhớ tới người phụ nữ trung niên dáng vẻ tiều tụy, trong lòng xôn xao, úp cái bụng tròn vo bên người lão phu nhân: “Lúc ấy vì sao bà không cưới dì ấy làm dâu?”

” Năm đó bà chỉ là đến cửa cầu thân, cũng không nói chính xác muốn cưới người nào. Đây là ý tứ của Vương lão thái gia, cũng là dì Khang con cách mành sau đó tự mình chọn lựa.” Lão phu nhân thản nhiên nói, “Vương lão thái gia và Khang lão thái gia đều là trọng thần đắc lực của tiên đế, hai nhà môn đăng hộ đối. Khi đó dượng Khang của con mới đỗ tiến sĩ, khí thế bừng bừng; mà nhà chúng ta, ông nội con mất sớm, trên quan trường cũng không có chỗ dựa, dì ấy chọn như vậy cũng không sai.”

Minh Lan gật gù, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, nhẹ nhàng nói: ” Bà nội, chẳng nhẽ… bà ban đầu đã không nhắm đến dì Khang?”

Khang Vương hai nhà giao hảo, sớm đã có hôn ước, chỉ chưa định là ai, nhưng mọi người đều biết cô cả nhà họ mới là vượt trội chứ không phải cô thứ được người chú nuôi dưỡng, cho nên nhà họ Vương vốn định gả cô cả cho họ Khang, còn cô hai gả cho nhà kém hơn là họ Thịnh.

Trời tối nên không thấy rõ nét mặt Thịnh lão phu nhân, bà vỗ vỗ đầu Minh Lan, tựa như khen ngợi: “Vừa muốn dòng dõi cao, lại muốn cô gái mười phân vẹn mười, đâu đến phiên bà? Vả lại bà cũng nghe ngóng rồi, mẫu thân con tuy tính cách bộc trực, lại nóng tính, nhưng rốt cuộc tâm địa cũng không xấu, lại biết quản gia, việc ác độc nhẫn tâm thật sự mẫu thân con không làm được, như vậy cũng rất tốt. Nếu không …, khụ, nhà chúng ta coi như cũng là hòa thuận.”

Minh Lan cũng đồng ý, Vương thị lòng dạ hẹp hòi, thích tính toán chi li, đối với người ngoài cũng không hào phóng, nhưng thực ra không phải người xấu, không kê thuốc phá thai vu tội ly gián, loại việc ác độc này nàng ta không dám làm… Cho nên lúc trước mới bị dì Lâm tính kế.

“Dì Khang của con, nhìn mặt thì hiền lành, thực ra thủ đoạn lại lợi hại, mấy năm nay trong phòng dượng con chết không ít người; bán ra ngoài cũng vài người thiếp.” Lão phu nhân lại nói.

Minh Lan lần này không vội tiếp lời, suy nghĩ một lát mới chậm rãi nói: ” Nếu không lợi hại e rằng nhà họ Khang hiện tại càng sa sút. Dì Khang coi như bị ép buộc phải ra tay, khó tránh trên lưng mang tiếng “Ghen tuông”, mấy người trong nhà kia coi như gặp vạ thôi, dì ấy cũng không tránh khỏi vung tay, nếu có làm gì thái quá, người đời cũng không hẳn đã trách mắng dì ấy nhiều.”

Đây là xã hội nam quyền, ai mà không muốn làm ngọc quý, có ai lại muốn làm mắt cá đâu[‘]. Chỉ là cuộc sống bức bách, có mấy viên trân châu có thể duy trì dáng vẻ sáng bóng đẹp đẽ ấy mãi.

[‘] Đây là lấy từ câu nói của Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng về người con gái. Trích đoạn:

….

Chẳng trách cậu Bảo thường nói: “Khi con gái chưa đi lấy chồng, khác nào một hạt châu rất quý; lấy chồng rồi, không hiểu sao lại sinh ra rất nhiều tật xấu. Dù vẫn là hạt châu đấy, nhưng đã trở thành hạt châu chết, phai mờ ánh sáng; đến già thì không phải là hạt châu, mà là mắt cá đấy! Cũng là một người, saolại hóa ra ba dạng như thế?” Tuy là nói nhảm, nhưng nghĩ kỹ thì rất đúng.

” Ha ha, xem ra Minh Lan của bà đã thành người lớn rồi.” Lão phu nhân giống như đang cười : ” Con đã hiểu được, vậy là tốt nhất. Con phải biết rằng con gái mạnh mẽ vượt trội, mà gặp phải kẻ không ra gì thì cũng vứt đi. Con gái lấy chồng nghĩa là đầu thai lần nữa.”

Minh Lan dựa vào người lão phu nhân, chỉ ngửi thấy một mùi đàn hương hiền hòa ấm áp, trong lòng cảm thấy thân thiết, cúi đầu nói: ” Chỉ là, một số điều học thì dễ dàng, nhận biết một người lại thật khó khăn, rất nhiều kẻ không ra gì nhưng lại đeo mặt nạ.”

Lão phu nhân nghe xong buồn cười, ôm cháu gái nhỏ vào lòng, cười một trận mới nói : “Bé con, sao con nói chuyện giống Tĩnh An hoàng hậu thế. Bà ấy cũng ít khi trách vấn phi tần hậu cung, chỉ tính sổ lên đầu tiên đế mà thôi.”

Minh Lan giật mình, còn chưa kịp nói, Thịnh lão phu nhân đã tiếp lời, lần này giọng lãnh đạm nghiêm túc chưa từng thấy: “Thế nhưng Minh Lan, con phải nhớ kỹ, vào hoàn cảnh đó, chính là ngươi chết ta sống. Nếu con mềm lòng thì người chết chính là con. Năm xưa, Tĩnh An hoàng hậu chết sớm cũng bởi người chị em tốt của mình đó thôi.”

Minh Lan trong lòng bàng hoàng.

Nàng biết lão phu nhân thực ra là nói chính bản thân mình. Khi xưa cốt nhục của bà cũng bị hại chết trong tay một nữ nhân điềm đạm đáng yêu, cuối cùng vợ chồng lại trở mặt với nhau.

Cuộc chiến của phụ nữ, không có nhường nhịn, nhất định không được mềm lòng.

Minh Lan trong lòng âm thầm thở dài: Nàng không muốn làm mắt cá đâu nha

Đọc Truyện: Siêu Thần Hệ Thống

Tác giả: Trùng 2

Chương 54: Màu vàng cá chép

Hồ Ngàn Đảo, ở vào Giang Chiết tỉnh thuần huyện, trong hồ có 1078 cái hòn đảo, là toàn thế giới có được hòn đảo tối đa hồ nước, bởi vì được gọi là hồ Ngàn Đảo. Có thứ hai Ly Giang danh xưng, thiên hạ thứ nhất Tú Thủy vẻ đẹp dự.

Diệp Thắng Nho đem chế dược nhà máy địa chỉ tuyển tại hồ Ngàn Đảo bên cạnh vườn trà trên thị trấn, lưng (vác) núi mặt nước, một chỗ diệu cảnh. Hôm nay Diệp Thắng Nho mời Mộc Du xem nhà máy chỉ nhận thức cửa, chính mình đây này đã tại hồ Ngàn Đảo bên cạnh chờ rồi.

Cùng Mộc Du đồng hành còn có ba người, Hầu Tử, Hạ Mộng Kỳ cùng với nữ tiến sĩ Diệp Bạch Chỉ. Bọn hắn đồng hành nguyên nhân rất đơn giản, du ngoạn.

Mấy ngày nay ở chung xuống, Hầu Tử cùng Hạ Mộng Kỳ bao nhiêu quen thuộc đi một tí, tối thiểu nhất nhìn về phía trên là như thế này đấy. Song phương gia trưởng tác hợp, không thể không nói có một ít lực lượng. Mượn Mộc Du xem nhà máy sắp, tại Diệp Bạch Chỉ thôi động xuống, liền quyết định du ngoạn hồ Ngàn Đảo. Mộc Du cùng Diệp Bạch Chỉ lại lần nữa rất vinh hạnh đã trở thành bóng đèn.

Chế dược nhà máy tuyển chỉ kiến nhà máy các loại công việc, Mộc Du toàn bộ đều một tia ý thức ném cho Diệp gia hai cha con, vung tay chưởng quầy làm được cái kia gọi một cái tiêu sái.

Chế dược nhà máy đang tại khởi công bên trong, ngược lại không có cần bao nhiêu phức tạp cơ giới, tăng thêm Diệp gia thực lực, xong việc thời gian định tại một tháng sau, tốc độ làm cho người líu lưỡi.

Đứng tại chế dược nhà máy cửa ra vào các loại:đợi đấy, không đơn giản Diệp Thắng Nho một người, còn có một tinh thần nhấp nháy lão đầu, so về Diệp Thắng Nho niên kỷ nhìn về phía trên muốn đại một ít, trên người có một tia hành y tế thế đặc thù khí chất. Trải qua Diệp Thắng Nho giới thiệu về sau, Mộc Du mới biết được lão nhân này là Diệp Thắng Nho cái kia y học Trung Quốc thánh thủ phụ thân đệ tử, hôm nay là bệnh viện nhân dân viện trưởng.

Bởi vì chế dược nhà máy có chút phương diện không phải quá chuyên nghiệp, mới thỉnh hắn để làm cố vấn đấy. Có thể thỉnh bệnh viện nhân dân viện trưởng cùng đi xem nhà máy, cũng chỉ có Diệp Thắng Nho bực này cấp bậc người có thể hiểu rõ.

Ngược lại là đúng dịp, thật sự là muốn ngủ gật đã có người cho lần lượt gối đầu rồi.

Đang cùng Kim Thiên Phương bắt tay, Mộc Du khách khí nói ra: “Kim viện trưởng kính đã lâu kính đã lâu, cho ngươi trong lúc cấp bách bớt thời giờ đến một chuyến, thật sự là vô cùng cảm kích ah.”

“Mộc Tiểu ca khách khí.” Kim Thiên Phương biết rõ trước mắt người trẻ tuổi này năng lực, Trình gia chịu không nổi sự tình nhưng hắn là sớm có nghe thấy, nào dám khinh thị, theo Diệp Thắng Nho xưng hô, khẽ cười nói: “Những điều này đều là ta phải làm đấy, Diệp gia đối với ta ân trọng như núi, cái này một ít chuyện tính toán cái gì đây này.”

Mộc Du cũng không vòng vo nói thẳng: “Kim đại thúc, ta có một việc muốn nhờ ngươi thoáng một phát.”

“Mộc Tiểu ca có chuyện gì, chỉ để ý nói chính là, có thể làm được ta nhất định đem hết toàn lực.” Kim Thiên Phương nghiêm mặt nói ra, thật không ngờ Mộc Du vừa thấy mặt đã có chuyện muốn chính mình hỗ trợ.

“Ta có một người bạn tại quý bệnh viện đem làm y tá, cũng không biết vì cái gì liên tục ba ngày đều tăng ca, hơn nữa một thêm chính là một cái suốt đêm. Ta tin tưởng quý bệnh viện sắp xếp lớp học là nhân tính hóa đấy, có thể là trong đó có cái gì hiểu lầm, hoặc là ta cái này bằng hữu đắc tội người nào. Hi vọng Kim đại thúc khả năng giúp đỡ bề bộn tra thoáng một phát.” Mộc Du nói ra.

Vốn tưởng rằng sẽ là cái gì thiên chuyện đại sự, lại nguyên lai là việc nhỏ như vậy. Đương nhiên, Kim Thiên Phương vui vẻ có thể trợ giúp đến Mộc Du bên ngoài, còn nhiều thêm một tia rõ ràng tức giận, nói ra: “Vậy mà có chuyện như vậy, ta cái này liền lập tức trở lại điều tra việc này, nhất định cho ngươi một cái thoả mãn trả lời thuyết phục!”

Dứt lời, hỏi Mộc Du cái kia y tá danh tự về sau, liền phải đi. Mộc Du bề bộn ngăn lại nói xem hết trở về cũng tới kịp, Mộc Du tuy nhiên để ý Đổng Viện Viện sự tình, thực sự không đành lòng lão nhân kia tới tới lui lui chịu đựng tàu xe xóc nảy.

Mộc Du cái này vung tay chưởng quầy làm được rất triệt để, dù sao Diệp Thắng Nho nói cái gì hắn đều gật đầu, cũng thật sự là Diệp Thắng Nho làm được quá mức chu đáo. Kim Thiên Phương âm thầm kinh hãi, Diệp Thắng Nho đối với Mộc Du ngẫu lộ ra cung kính, lại để cho hắn rất là ngoài ý muốn. Vốn tưởng rằng người trẻ tuổi kia chỉ là cái nào đó đại gia tộc con trai trưởng mà thôi, xem ra không có đơn giản như vậy. Đương nhiên hắn cũng không biết lần này kiến nhà máy muốn sinh sản:sản xuất là vật gì, Diệp Thắng Nho đối với cái này giữ bí mật.

“Chúng ta những…này lão đầu tử hãy đi về trước rồi, các ngươi đi hồ Ngàn Đảo hảo hảo chơi a!”

Sau khi xem xong, Diệp Thắng Nho cùng Kim Thiên Phương trở về Lâm An.

Hầu Tử dùng tay thọt Mộc Du, hỏi: “Cái kia y tá Đổng Viện Viện là ai à?”

Có thể làm cho Mộc đại hiệp như vậy để bụng, thậm chí không để ý lễ phép vấn đề lần thứ nhất gặp mặt gần đưa ra hỗ trợ thỉnh cầu, cái này rất không giống như là Mộc Du tác phong, cho nên Hầu Tử rất ngạc nhiên.

“Mới quen bằng hữu.”

Mộc Du nói một câu về sau, gặp Hầu Tử ánh mắt sáng lên liền biết rõ tiểu tử này đánh vỡ nồi đất hỏi cuối cùng tính tình đi lên, đuổi nói gấp: “Lại bát quái lời mà nói…, ta không ngại suy nghĩ Hạ Mộng Kỳ bát quái bát quái ngươi đại học thời kì chuyện đó xảy ra.”

Hầu Tử lập tức mặt trắng hơn quả cà bình thường ỉu xìu xuống dưới.

Ngàn đảo đủ loại phong cảnh, sóng xanh mênh mông, cảng tĩnh mịch, hồ nước thanh tịnh. Cây rừng tươi tốt, trước mắt xanh lá mạ, suối Cốc Phong Nham, hoà lẫn, ngư dược ngàn đảo, dưới hồ kim tháp.

Hồ Ngàn Đảo với tư cách cả nước tính ra bên trên phong cảnh khu, du ngoạn bắt đầu tất nhiên là thú vị.

Bởi vì thời gian đã chậm, bốn người liền quyết định nghỉ đêm ngàn đảo, tìm một nhà nhìn về phía trên rất sạch sẽ khách sạn ở đây, đúng là gặp phải hồ Ngàn Đảo, có khác cảnh trí.

Còn lại ba người đều bị khách sạn sau đích cảnh trí hấp dẫn, Mộc Du không tâm tư nhìn, ngược lại là bị khách sạn cách đó không xa một đám vây tại một chỗ người cho hấp dẫn.

Lại nguyên lai là một cái ngư dân vớt đến một đầu màu vàng cá chép, ước chừng mười cân chi trọng lượng. Màu vàng cá chép vốn là khó gặp chi vật, chớ nói chi là còn lớn như vậy, cho nên dẫn một đám người vây xem.

Một cái quần áo ngăn nắp nam tử nhìn xem trong giỏ cá màu vàng cá chép lộ ra đồ tham ăn ánh mắt, đối với ngư dân nói ra: “Con cá này bao nhiêu tiền bán?”

Quanh năm gió thổi dầm mưa ánh nắng phơi nắng ngăm đen làn da là ngư dân nhất chiêu bài đặc điểm, lộ ra một cái thuần phác dáng tươi cười, dùng không thế nào tiêu chuẩn tiếng phổ thông nói ra: “Lão bản ngươi khác người giá a, cái này màu vàng cá chép ta cũng là lần đầu tiên đánh tới.”

Ngư dân trên mặt hơi có vẻ khó xử, nói ra: “Lão bản, cái này. . . Không ngớt cái giá này. Bình thường mười cân lớn lý, đều được bốn năm trăm.”

Nam tử kia cũng không nói nhảm, lại lấy ra ba trương, nói ra: “Lại thêm 300. Hiện tại ngư dân cũng càng ngày càng tham lam rồi, lấy trước kia chủng (trồng) chất phác đi đâu rồi.”

Bị chỉ tham lam, ngư dân có chút kích động, nói xong liền từ nam tử trong tay túm lấy sọt cá, khí nói nói: “Đây là màu vàng cá chép, cũng không phải bình thường lớn lý. Lần trước Vương lão đầu đánh một đầu mới ba cân nặng, gần bán đi 2000 roài.”

Sọt cá đều là trúc chế đấy, có chút phân nhánh đi ra một ít trúc đâm, như vậy một đoạt, đúng lúc là tại nam tử kia trên tay kéo ra khỏi một đường vết rách. Nam tử lập tức giận dữ, một cước chính là hướng phía ngư dân đạp tới. Lỗ hổng mắng to: “Cho mặt cái thứ không biết xấu hổ, ta đây cho ngươi tiền mua đã xem như cho mặt mũi ngươi rồi! Biết rõ ta đây là ai không, Ngư Nghiệp Cục đấy, vừa vặn quản các ngươi cái này một khối! Từ ngày mai trở đi, ngươi gần không tiếp tục kinh doanh a, đánh cá đánh ngươi ư cá!”

Bị một cước đạp ngồi ở trên boong thuyền ngư dân, nghe nói như thế, sắc mặt lập tức bối rối lên, vội vàng khởi để giải thích: “Lão bản, ta không phải cố ý đấy, là con cá này cái sọt bên trên trúc đâm. Ta. . . Ta. . . Ta gần 800 bán ngài còn không được sao?”

Ăn cơm gia hỏa ném đi, cả nhà đã có thể đều đã xong!

“Đã muộn! Ngươi coi như là hiện tại miễn phí tặng ta, ta đều đừng (không được) rồi!”

Nam tử kia giận dữ, nổi trận lôi đình. Trúc đâm đâm vào lòng bàn tay, huyết còn giữ, lại đau đớn, tuy nhiên miệng vết thương không lớn, lại cũng không dám nhổ.

“Làm quan thực rất giỏi!”

Đúng lúc này trong đám người đi ra một người tuổi còn trẻ, không lạnh không nhạt nói một câu, nhắc tới chân liền hướng phía cái này Ngư Nghiệp Cục gia hỏa đạp tới. Lực lượng rất lớn, lớn đến trực tiếp đem nam tử này đá bay lên, phù phù lọt vào trong hồ.

Vây quanh người xem náo nhiệt thoáng cái liền tản ra một cái vòng lớn, ai không muốn cùng người này đứng tương đối gần.

“Đại thúc, ngươi cái này màu vàng cá chép, một vạn khối bán ta thế nào?” Mộc Du lại là nhìn thoáng qua cái kia màu vàng cá chép, xác định không thể nghi ngờ, hỏi.

“Cái này. . .”

Nghe được có người nguyện ý ra một vạn khối mua cá, đại thúc tất nhiên là cao hứng, nhưng là bây giờ cái kia Ngư Nghiệp Cục người còn trong nước phịch lắm.

“Đại thúc đừng sợ, cái này cặn bã để cho:đợi chút nữa tự sẽ có người tới thu thập hắn. Một vạn khối ta lập tức đi ngay đưa cho ngươi, ngươi chờ, ai mua ngươi có thể cũng không thể bán nha.”

Nói xong, lợi dụng lấy tốc độ nhanh nhất hướng xe của mình chạy tới, trên người cũng không nhiều như vậy tiền mặt, trong xe trong bọc có.

Cầm tiền trở lại bên hồ, cái kia Ngư Nghiệp Cục gia hỏa đã dậy rồi nước, lúc này càng phát ra nổi trận lôi đình, tại chỉ vào ngư dân mắng to. Gặp Mộc Du trở về rồi, càng là gầm lên: “Má…, tiểu tử ngươi thật đúng là dám rồi trở về! Mày dám đánh ta, ngươi. . .”

Lời nói còn chưa nói lời nói, lại bị Mộc Du cho tới trong hồ. Lần này là dùng tay, như nhấc lên con gà con tử y hệt ném đi đi vào.

Chung quanh mọi người xem ngây người, có bạo lực như vậy ẩu đả quan viên chính phủ đó a! Quá. . . Hả giận đi à nha!

“Đại thúc, đây là một vạn khối, ngươi cầm.”

Mộc Du đem tiền cho có chút thất thần ngư dân, nói tiếp: “Đại thúc, ngươi có thể hay không mang ta đi đánh tới cái này màu vàng cá chép địa phương nhìn xem?”

Đọc Truyện Ta Có Thể Biến Thành Cá

Sở Tiên nhớ lại trong đầu hai cái Cá Chép, chỉ vào bể thủy tộc bên trong hai cái Cá Chép hỏi: “Lão bản, này hai cái Cá Chép cho ta sắp xếp một chút!”

“Hả? Tiểu huynh đệ ngươi muốn mua này hai cái?” Cá Chép điếm lão bản có chút kinh ngạc nhìn nhìn hắn, hiện tại đầu năm nay đến mua cá kiểng trên cơ bản đều là trung niên nhân cùng lão nhân, có rất ít tiểu tử đến đây mua sắm.

“Không sai, muốn này hai cái, phiền toái giúp ta đem sắp xếp một chút!” Sở Tiên lần nữa cường điệu.

“Hảo hảo, ngài chờ một chốc!” Lão bản vội vàng gật gật đầu, lấy ra một cái két nước, đem hai cái cá đặt ở bên trong, nhắc nhở: “Vị tiểu huynh đệ này biết như thế nào dưỡng dục a?”

“Ừ, yên tâm đi lão bản, ta cũng là bán cá kiểng, chẳng qua là tiểu cá vàng!” Sở Tiên cười cười hồi đáp.

“Ách, tiểu cá vàng!” Lão bản nghe được lời của hắn khóe miệng co quắp rút, tiểu cá vàng như vậy giá rẻ cá kiểng làm sao có thể cùng Cá Chép so sánh.

“Tám ngàn khối tiền đúng không?” Sở Tiên hỏi.

“Không sai, này hai cái Cá Chép 70 centimet lớn nhỏ, RB nhập khẩu, ngươi xem một chút hoa này sáng bóng, vô cùng xinh đẹp, một mảnh bốn ngàn khối tiền không trả giá.” Lão bản giới thiệu nói.

“Ừ, không đắt!” Sở Tiên gật gật đầu, lớn như vậy Cá Chép cũng chính là hắn hai cái cá vàng giá cả, đích xác vô cùng tiện nghi.

“Ách!” Lão bản khóe miệng lần nữa giựt giựt, một cái bán cá vàng vậy mà nói Cá Chép của mình không đắt, thật đúng là…

Thanh toán xong tám ngàn khối tiền, Sở Tiên không có phát hiện lão bản ánh mắt khác thường, đem cá rương đặt ở hắn xe chạy bằng điện.

Sở Tiên xe chạy bằng điện thuộc về đưa bưu kiện cái loại kia, phi thường lớn, bất quá hắn lo lắng lấy nếu như này đơn sinh ý có thể thành công hắn chuẩn bị mua sắm một chiếc xe, về phần máy giá cả liền nhìn lần này có thể lợi nhuận bao nhiêu tiền.

Trở lại trong tiệm, Sở Tiên thấy được thậm chí có người mấy người tại hắn cửa điếm lo lắng quan sát, đi qua nghi ngờ hỏi: “Các ngươi là đến mua cá vàng?”

Ba cái thiếu phụ nhìn nhìn Sở Tiên, gật gật đầu, hỏi: “Đẹp trai, tiệm này hôm nay tại sao không có mở cửa?”

“A, không có ý tứ.” Sở Tiên đem xe cá rương đặt ở trên mặt đất: “Ta trong tiệm cá đã bị người khác dự định, cho nên điếm tạm thời đóng, một tuần sau có khả năng tiếp tục buôn bán.”

“A? Toàn bộ bị người dự định? Không phải chứ?” Một người thiếu phụ kinh ngạc nhìn hắn, vô cùng bất mãn nói: “Chúng ta thế nhưng là đại thật xa chạy qua, vốn nghĩ mua sắm một ít cá vàng đâu, như thế nào không bán sao?”

“Thật sự không có ý tứ, một tuần sau các ngươi có thể tới đây nhìn xem!” Sở Tiên lắc đầu, áy náy nói qua, mở cửa ra.

“Này…” Vài người thiếu phụ hai mặt nhìn nhau, nhìn Sở Tiên mở ra cửa tiệm, nói với hắn: “Đẹp trai, chúng ta có thể đi tiệm của ngươi trong nhìn xem sao?”

“Ừ, có thể!” Sở Tiên gật gật đầu.

Ba người thiếu phụ cùng sau lưng hắn đi vào trong tiệm, lập tức đi đến cá bên cạnh vạc nước, mặt mũi tràn đầy yêu thích nhìn nhìn bên trong cá vàng.

“Lão bản, ngươi không thể bán cho chúng ta một ít sao? Ba người chúng ta muốn mười lăm cái, thật sao!” Lúc này, đột nhiên một người thiếu phụ ngẩng đầu nói với hắn.

“Ách…” Sở Tiên nhìn nhìn nàng có chút làm nũng bộ dáng động tác trong tay cứng đờ, đem cá rương buông xuống, có chút im lặng nói: “Thực không có ý tứ, cuối tuần các ngươi lại đến a, những cái này cá người khác đã thanh toán tiền đặt cọc, cho nên thật sự đối với không dậy nổi.”

“Ai, thật sự là chán ghét, đại thật xa chạy qua tới lại vẫn mua không được, thật sự là làm giận!” Ba người thiếu phụ bất mãn nói qua, lấy điện thoại di động ra vỗ tấm vé ảnh chụp, phát ra bằng hữu vòng biểu đạt lấy bất mãn của mình!

❊đọc truyện cùng http://truy

eNcuatui.net/ “Cái kia, mấy vị, ta muốn hỏi một chút các ngươi là từ đâu biết ta chỗ này bán cá vàng?” Sở Tiên có chút tò mò đối với các nàng hỏi.

“Tại Vi tín vòng, rất nhiều bằng hữu nói cổ phòng phố có một nhà bán cá vàng, giá cả rất quý thế nhưng vô cùng xinh đẹp.” Một người thiếu phụ hồi đáp.

“Hả? Không nghĩ tới ta tiệm này vậy mà truyền bá rộng như vậy, xem ra nổi tiếng đã đánh nhau!” Sở Tiên trong nội tâm mừng thầm nói.

Một lát sau vài người thiếu phụ mặt mũi tràn đầy không tình nguyện rời đi trong tiệm,

Sở Tiên nghĩ nghĩ, đi đến cách đó không xa một cái đóng dấu điếm, để cho lão bản đóng dấu một cái chừng một mét thông cáo.

Trở lại trong tiệm, Sở Tiên dùng băng dán đem tới dán tại chính mình trên cửa, nhìn nhìn phía trên bắt mắt nội dung, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười.

Thông báo:

Bổn điếm tất cả cá vàng đã bị người dự định, trong thời gian ngắn tạm thời thiếu hàng, khai trương thời gian tạm định một tuần sau, đối với các vị khách hàng tạo thành không tiện kính thỉnh tha thứ!

“Hắc hắc, thông cáo vừa xuất ra, một ít do dự bất định du khách khả năng cũng có chút hối hận, đợi lần nữa khai trương thời điểm tin tưởng hội gia tăng không ít sinh ý, đói bụng doanh tiêu, cạc cạc!” Sở Tiên có chút đắc ý ý nghĩ của mình, vui vẻ nở nụ cười.

Đóng lại cửa tiệm, Sở Tiên bắt đầu rồi chính mình cải tạo, đầu tiên là cá vàng, có lần trước cải tạo kinh nghiệm, lần này chín mươi mảnh cá vàng dùng hơn ba giờ liền cải tạo hoàn thành.

Đem chúng đặt ở hồ cá bên trong, Sở Tiên đem cá trong rương hai cái Cá Chép đem ra.

Hắn mua là bình thường nhất Cá Chép, hắc bạch Hồng Tam loại nhan sắc, lão bản nói là RB nhập khẩu, hắn cũng không phân biệt ra được, bất quá lấy giá cả mà nói này hai cái Cá Chép chỉ có thể coi là bình thường nhất bình thường nhất tồn tại, sớm biết hơi tốt một chút Cá Chép giá bán đều tại mười vạn.

Sở Tiên lấy điện thoại di động ra tìm tòi, khóa chặt hai cái giống Cá Chép, so sánh lấy phía trên hình ảnh cải tạo lên.

Cá Chép hình thể là cá vàng mười mấy lần, cải tạo lên vô cùng phiền toái, Sở Tiên dùng trọn nửa giờ mới đưa đem hai cái Cá Chép cải tạo hoàn tất, nhìn nhìn hai cái mỹ lệ đại gia hỏa, nhịn không được cười cười, đem tới đặt ở cá trong rương.

Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Tiên mang theo nở rộ lấy hai ngày mảnh Cá Chép cá rương, cưỡi hắn đại xe chạy bằng điện hướng phía Kim Long Tập Đoàn chạy tới.

“Móa nó, ai có thể nghĩ đến ta này phá xe chạy bằng điện phía trên giả bộ là giá trị trăm vạn đồ vật, loại cảm giác này có chút phong cách.” Đi xuyên qua trên đường phố, Sở Tiên trong nội tâm suy nghĩ miên man.

“Ong.. Ong!”

Đột nhiên, Sở Tiên lúc này cảm giác một hồi tiếng gầm gừ từ phía sau truyền đến, trong lòng của hắn cả kinh, thống trị trong chớp mắt mở ra, Thượng Đế thị giác xuất hiện, vội vàng hướng phía một bên trốn.

Nhưng mà, tại Thượng Đế của hắn thị giác, đằng sau xe đã đi tới sau lưng, hắn đổi bận rộn tránh né, nhưng đằng sau tốc độ xe quá nhanh, Sở Tiên cảm giác được một cổ lực lượng cường đại cọ tại tàu điện bên trái.

“Thảo!” Thầm mắng một cái, hắn nhanh chóng nhảy xuống xe, cả người lăn xuống ở một bên.

“Phanh!” Xe chạy bằng điện trượt đến năm bên ngoài mét, chỗ ngồi phía sau trên trói chặt cá rương rơi xuống, nước đổ một ít.

Sở Tiên không có chú ý trên người mình bùn đất, vội vàng chạy tới, thấy được bên trong Cá Chép cũng không có bao nhiêu vấn đề, trong nội tâm thở ra một hơi.

“Phác thảo mẹ, như thế nào cưỡi xe, tới xe ngươi đặc biệt sao không biết né tránh nha!”

Lúc này, một cái tức giận mắng âm thanh từ phía sau truyền đến, Sở Tiên nghe được sắc mặt khó chịu quay người nhìn lại, một thanh niên cùng một mỹ nữ từ trong xe đi xuống, nhìn nhìn chính mình xe thể thao, nổi giận đùng đùng hướng phía hắn đã đi tới.

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Hồng Phai Xanh Thắm trên website Fcbarcelonavn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!